Đây là một cái hôn hàng thật giá thật, không thăm dò, không ngả ngớn, bờ môi của anh ấm áp mềm mại, đầu lưỡi kiêu ngạo xông vào miệng cô, mạnh mẽ trêu chọc đầu lưỡi của cô, cùng dây dưa với nhau……
Thân thể bị anh ôm chặt lấy, đầu lưỡi bị cuốn lấy thật sâu, Lăng Vi cảm thấy toàn bộ thân thể đều không còn là chính cô nữa, linh hồn dường như đang thoát khỏi thân thể của cô, bay vào giữa không trung, mọi người đứng xem, cười nhìn hai người yêu nhau đang nhiệt tình ôm hôn, đứng nhìn từ nơi xa, bọn họ chính là trời sinh một đôi.
Nếu thời gian có thể ngừng lại ở khoảnh khắc này thì quá tốt rồi.
Một giọng nói ngọt ngào trong trẻo đột nhiên vang lên: "Ba mẹ còn muốn hôn bao lâu vậy, con muốn ăn bánh kem!"
Tiếng nói vừa dứt, mọi người đều cười vang.
Tạ Thanh Nghiên buông Lăng Vi ra, thấy môi cô bị hôn đến đỏ tươi, có chút chưa đã thèm dùng ngón cái vuốt ve một chút, lúc này mới cười nói: "Được rồi, biểu diễn kết thúc, cho đứa nhỏ ăn bánh kem đi."
Tạ Tử Du có thể là người duy nhất ở đây thật sự muốn ăn bánh kem, nhìn ba mẹ ôm hôn nửa ngày cũng không định kết thúc, chỉ có thể nóng vội lên tiếng đánh gãy, Tạ Thanh Hoa ở bên cạnh duỗi tay ra muốn che miệng nhóc cũng không kịp, chỉ có thể bất đắc dĩ bế nhóc lên đưa cho Tạ Thanh Nghiên.
"Muốn ăn miếng nào?" Lăng Vi cầm dao khoa tay múa chân ở trên cái bánh kem.
Tạ bảo bảo ngồi ở trong lòng ngực của ba Tạ, trừng lớn hai mắt nhìn nhìn rồi chỉ vào hai đóa hoa hồng ở phía trên nói: "Muốn cái này!"
Tạ Thanh Nghiên cong khóe miệng lên: "Muốn hái hoa sao."
Chu Kiến sáp đến gần, cười nói: "Giống cậu thôi."
Tạ Thanh Nghiên liếc mắt nhìn anh ta một cái, "Tôi chỉ hái đóa hoa yêu kiều của bảo bối nhà tôi mà thôi."
Lăng Vi mặc kệ bọn họ, hết sức tập trung cắt bánh kem cho nhóc con.
Tạ bảo bảo nâng một miếng bánh kem to, cảm thấy mỹ mãn rời đi với bà nội, tìm một nơi thoải mái để thưởng thức miếng bánh kem hoa hồng của nhóc.
Chờ đến khi bóng đèn nhỏ đi rồi, Lăng Vi lại cảm thấy có hơi mất tự nhiên, tầm mắt đảo khắp nơi, cũng không muốn nhìn tới Tạ Thanh Nghiên nữa, bản thân Tạ Thanh Nghiên là người hay diễn trò, lúc này sẽ không cam lòng bị vắng vẻ, vì thế lại bắt đầu trêu chọc cô, "Vừa rồi ngoại trừ uống champagne ra, em còn cái gì không?"
Lăng Vi khó hiểu ngẩng đầu lên nhìn anh, "Không ăn cái gì cả."
Ba Tạ không tin, truy hỏi: "Sao có thể, có phải em ăn vụng chocolate hay không?"
Lăng Vi bất đắc dĩ, "Vừa rồi tôi vẫn luôn đi theo bên cạnh anh, có ăn cái gì hay không anh không biết sao?"
Ba Tạ sờ cằm, nghi hoặc nói: "Quái lạ, vừa rồi rõ ràng tôi nếm được hương vị rất ngọt, môi, đầu lưỡi, chỗ nào cũng ngọt."
Lăng Vi:……
Mỗi lần muốn nói chuyện phiếm đàng hoàng, cuối cùng đều bị đùa cợt, đây cũng là một loại bản lĩnh!
Khách khứa đến nhiều hơn, cho dù Tạ Thanh Nghiên có lòng muốn đùa giỡn hai câu, cũng không có nhiều thời gian, không bao lâu sau đã bị bạn bè trong thương giới kéo qua bên cạnh nói chuyện.
Còn lại một mình, Lăng Vi vốn muốn đi tìm nhóc Tạ, nhưng đi một nửa lại gặp phải Cố Di Ni, "Chị dâu, lại đây nói chuyện phiếm nha, bọn em mới vừa nhắc tới chị đó."
Lăng Vi tự thấy bản thân không có đề tài gì để nói với bọn họ cả, nhưng bây giờ cô cũng coi như một nửa chủ nhân, chỉ có thể ở lại nói với bọn họ vài câu.
Cô nương theo đề tài của Cố Di Ni nói: "Nói tôi cái gì? Nói bậy sao."
Lúc nãy Cố Di Ni bị mất mặt vì không tặng được quà, lúc này cũng sẽ không lộ ra mặt thật, vẫn bày ra một bộ dáng ngoan ngoãn, "Nào dám nha, Tiểu Tuệ đang nói chị dâu là một diễn viên, còn nói đã từng thấy chị ở trên TV rồi, bọn em đều không tin, trước kia anh Thanh Nghiên đâu có tới lui với người trong giới giải trí đâu chứ."
Lăng Vi cười cười, nói: "Trước kia không lui tới, chỉ có thể nói anh ấy vẫn chưa gặp được đúng người, bây giờ có tôi, vậy phải nói theo cách khác rồi."
"Nói như vậy, chị dâu thật là diễn viên?"
"Đúng vậy, chuyện này rất kỳ quái sao?"
Tiểu Tuệ ở bên kia cười nói: "Không có không có, chỉ cảm thấy tò mò, nghe nói giới giải trí rất loạn, có phải là sự thật hay không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!