Chương 44: (Vô Đề)

Lăng Vi đã từng được đứng trên rất nhiều sân khấu, làm khách mời của những buổi lễ trao giải long trọng, làm người chủ trì của các buổi tiệc từ thiện, có thể nói là người từng trải ở các trường hợp lớn.

Nhưng hôm nay sẽ đối mặt với những người giàu có trong giới thượng lưu, trong lòng cô vẫn rất khẩn trương, đặc biệt cô chỉ là bạn gái giả của Tạ Thanh Nghiên, điều này khiến cô cực kỳ không tự tin.

Lúc mẹ Tạ tới nhắc nhở khách của bọn họ đã tới thì cũng đưa cho Lăng Vi nguyên bộ trang sức kim cương, "Dì thấy bộ trang sức kim cương này rất hợp với bộ váy của con, cho nên mới đưa đến đây cho con."

Lúc này trên cổ Lăng Vi cũng có đeo một cái vòng cổ, mặc dù tạo hình độc đáo, nhưng vừa thấy đã biết cấp bậc không đủ, quả thực không thể so sánh với bộ trang sức mẹ Tạ đưa tới, kết quả sau khi Tạ Thanh Nghiên nhìn một lại còn ghét bỏ nói: "Sao lại là bộ này, không phải còn có bộ lớn hơn nữa sao?"

Mẹ Tạ vô cùng ghét bỏ trừng mắt nhìn con trai của mình một cái, nói: "Con là ông chủ than đá sao? Đồ to đều tốt hết hả? Có muốn mẹ đặt làm cho con một sợi dây chuyền vàng nặng mười cân để con đeo trên cổ hay không?"

"Mười cân dây xích, chắc đó là xích chó rồi."

"Con biết thì tốt, con thích hợp đeo cái đó!"

Lăng Vi:……

Đôi mẹ con này đang tự biểu diễn hát bè sao? Đã là lúc nào rồi còn có tâm trạng nói giỡn?!

Mẹ Tạ chê cười con trai xong, xoay người lại muốn đeo lên cho Lăng Vi, Lăng Vi vội vàng nói: "Dì à, cái này quá quý giá, không thích hợp đâu ạ."

"Không thích hợp ở chỗ nào? Con là bạn gái của Thanh Nghiên, là con dâu tương lai của dì, mấy cái này vốn dĩ nên cho con mà.

" Mẹ Tạ nói xong, cũng không đợi cô cự tuyệt, trực tiếp đưa tay đeo lên giúp cô.

Lăng Vi:……

Tạ Thanh Nghiên ở bên cạnh híp mắt thưởng thức, sau đó vừa lòng gật gật đầu, nói: "Tôi biết rõ cái mua ngay không bằng vật quý giá cất trong nhà mà, xinh đẹp."

Mẹ Tạ đeo lên giúp Lăng Vi xong, thưởng thức một hồi, ôm cô nói: "Đúng là một cô gái xinh đẹp, rất phù hợp, chỗ của dì còn có rất nhiều, hôm nào Tiểu Vi tới chọn mấy bộ mang về chơi."

Lăng Vi:……

Mấy cái đó là đồ chơi sao? Tùy tiện chọn mấy bộ mang về chơi?

Lăng Vi đang muốn nói lời cảm ơn thì đã nghe Tạ Thanh Nghiên nói: "Hôm nay có may ba bộ lễ phục, nếu chỉ đeo một bộ thì khó coi quá."

Mẹ Tạ cười híp mắt, nói: "Vẫn chưa kết hôn đã trân trọng như vậy rồi, về sau tới mức nào đây, được rồi được rồi, mẹ đi lấy hai bộ nữa qua đây."

"Dì ơi, cái này là đủ rồi, thật đó!" Lăng Vi vội vàng lên tiếng ngăn cản.

Mẹ Tạ xua xua tay, cười nói: "Dì làm như vậy là có mục đích, mấy cái này đều là phí sửa miệng nha."

Phí sửa miệng??

"Con coi bây giờ con vẫn gọi dì ơi dì ơi, thật xa lạ nha, qua hôm nay, phải sửa miệng."

Tạ Thanh Nghiên cũng ở bên cạnh ồn ào nói: "Bảo bối ngoan, gọi tiếng mẹ thử xem?"

Đây rốt cuộc là tiệc sinh nhật hay là tiệc đính hôn vậy, tại sao lại phải sửa miệng rồi?

Nhưng thấy vẻ mặt chờ mong của mẹ Tạ, Lăng Vi lại cảm thấy không đành lòng phá tan sự hưng phấn của bà, huống chi này tiếng mẹ này, cô cũng rất tình nguyện gọi, vì thế không hề ngượng ngùng ngọt ngào gọi: "Mẹ"

"Ai ai, thật ngoan.

" Mẹ Tạ rất kích động tiến lên ôm Lăng Vi, từ nụ cười tươi trên mặt bà có thể thấy được, bà thích đứa con dâu tương lai này biết bao nhiêu.

Chờ sau khi mẹ Tạ rời đi, Lăng Vi bất đắc dĩ nhìn về phía Tạ Thanh Nghiên, nói: "Có phải diễn hơi qua loa rồi hay không?"

Tạ Thanh Nghiên nhướng mày, mang tâm trạng cười nói: "Có sao? Cốt truyện này không phải đang diễn ra theo trình tự sao, chúng ta yêu đương lâu như vậy rồi, bà đương nhiên sẽ đến thúc giục, rất bình thường."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!