Edit: Thiên Địa hội
____
Kinh qua một đêm đầy sóng gió, thần kinh Qúy Lạc Thủy đã kém tới mức vô cùng. Vì lo lắng nên Lâm Bán Hạ muốn đi gặp người môi giới cùng anh, nhưng Qúy Lạc Thủy từ chối.
"Không cần đi cùng tớ, tớ đi một mình cũng được. Cả đêm qua cậu không ngủ, tìm chỗ nghỉ ngơi trước đi." Qúy Lạc Thủy thay đồ xong, cầm chìa khóa nói với Lâm Bán Hạ, "Nhưng mà đừng ngủ ở đây, tớ sợ cậu ở nhà một mình sẽ có chuyện."
"Tớ không sao mà." Lâm Bán Hạ nói: "Không cần tớ đi cùng thật à?"
"Không cần đâu." Qúy Lạc Thủy miễn cưỡng mỉm cười, chỉ là nụ cười này rất méo mó, chẳng thà không cười còn hơn: "Dù sao tớ cũng là một một người đàn ông mạnh mẽ, buổi tối sợ rồi, chẳng lẽ ban ngày cũng sợ?" Anh đút chìa khóa vào túi, gật đầu với Lâm Bán Hạ, xoay người rời đi.
Lâm Bán Hạ nhìn bóng lưng Qúy Lạc Thủy, tâm tình phức tạp. Khi rủ Qúy Lạc Thủy tới ở, cậu vốn có ý tốt, nghĩ có thể giúp bạn tiết kiệm hai nghìn thuê nhà mỗi tháng; lại chẳng ngờ mới ở có vài ngày đã xảy ra chuyện như thế này.
Hôm nay trời nhiều mây, gió lạnh hiu hắt, không giống đầu xuân ấm áp chút nào.
Cây trong tiểu khu là cây cổ thụ, cũng sum xuê tươi tốt, chỉ là không hiểu vì sao bóng cây như ân ẩn ý lạnh; nhìn qua, cả tiểu khu nhìn như một tấm ảnh cũ kĩ bạc màu, khiến cho người ta vô cùng khó chịu.
Qúy Lạc Thủy đi rồi, Lâm Bán Hạ kiểm tra cửa sổ thủy tinh lần nữa. Cửa sổ sạch sẽ, không nhìn thấy một vết máu nào, giống như những việc tối qua xảy ra đều là ảo giác của Lâm Bán Hạ.
Lâm Bán Hạ nhìn chằm chằm cửa sổ một lúc, không phát hiện ra điều gì khả nghi. Vừa vặn lúc này lại đang đói bụng, cậu liền vào nhà bếp tùy tiện nấu vài món lấp đầy dạ dày.
Cậu ăn hết mì, ngồi nghỉ ở ghế sô pha một chút, trong lúc nửa mơ nửa tỉnh liền nghe thấy chuông điện thoại reo.
Nhìn lướt qua màn hình, hóa ra là Qúy Lạc Thủy gọi.
"A lô, Lạc Thủy?" Lâm Bán Hạ hỏi, "Sao vậy?"
Giọng Qúy Lạc Thủy khàn khàn, có vẻ cực kì tuyệt vọng, anh nói: "Bán Hạ, cậu mau rời khỏi nhà đi, đừng ở chỗ đó, chỗ đó sao có thể cho người ở được!"
Lâm Bán Hạ hỏi: "Là sao?"
"Tớ gặp người môi giới, nhân tiện hỏi thăm tin tức tiểu khu kia." Qúy Lạc Thủy nói. "Anh ta nói tiểu khu kia không có người ở!"
"Không có người ở? Là sao?" Lâm Bán Hạ không hiểu.
"Người môi giới kia nói, giá đất xây mộ quanh đây quá đắt, người có chút tiền bèn chọn một khu mới, xây mấy tòa nhà, chuyên dùng để đặt bình tro cốt. Tiểu khu mà cậu mua vốn dĩ không lớn, địa thế lệch, lại còn dựa núi kề nước, bị người ta xây mấy tòa..." Qúy Lạc Thủy nói nói nói, giọng nói không ức chế được mà run rẩy: "Khó trách vì sao tầng trên tầng dưới đều không có người, thì ra trong phòng đều đặt hộp tro cốt, mà, mà, hai chúng ta lại cứ vô tư sống ở đó."
Lâm Bán Hạ cũng sửng sốt. Cậu cũng từng nghĩ phòng này giá tốt như vậy, có lẽ là có vài chuyện không tiện nói, nhưng trong hợp đồng có yêu cầu rất rõ ràng, nếu nhà có ma có thể yêu cầu bồi thường. Nhưng cậu lại không nghĩ tới, phòng này không chỉ có ma, mà hàng xóm xung quanh đều là những bình tro cốt, là mộ sống.
"Tớ đang đi xem phòng." Qúy Lạc Thủy thấp giọng nói: "Cậu xem kĩ đi, rồi mau chóng chuyển ra ngoài..." Anh nói xong liền cúp điện thoại.
Lâm Bán Hạ nhìn màn hình đang tối dần, một lúc lâu không có động tĩnh gì. Cậu nhìn phòng khách một lượt, cũng không cảm giác được chỗ nào khác thường, chỉ là hơi lạnh một chút, đây là một phòng khách rất bình thường mà? Nhưng chẳng lẽ như Qúy Lạc Thủy nói, phòng này thật sự không thể ở? Lâm Bán Hạ suy nghĩ một lúc lâu, chợt nhớ ra điều gì, cầm lấy chìa khóa, xoay người ra cửa.
Lâm Bán Hạ đi trên hành lang, dừng bước trước cửa phòng bên cạnh. Cậu do dự một chút, giơ tay lên gõ cửa.
Cốc cốc cốc. Tiếng gõ cửa thanh thúy vang lên, quanh quẩn trong hành lang. Nhưng cửa không mở.
Lâm Bán Hạ hơi thất vọng. Mấy ngày trước cậu có thấy một gia đình dọn vào bên cạnh. Tuy là chưa nhìn thấy chủ nhà, nhưng cánh cửa này quả thực đã có người mở ra. Có lẽ là chủ nhà không có nhà, hay là không ở đây thường xuyên, chỉ thỉnh thoảng mới tới xem một chút?
Lâm Bán Hạ nghĩ như vậy, lại gõ cửa vài lần. Không ngờ tay cậu vừa đặt lên cửa, đã nghe thấy một tiếng két nho nhỏ. Cửa trước mặt mở ra.
Lúc đầu Lâm Bán Hạ tưởng là chủ nhà mở cửa cho cậu, nhưng cậu nhìn qua khe cửa lại không thấy ai.
"Có ai không?" Lâm Bán Hạ chần chừ lên tiếng. Cậu kéo chốt, mở cửa ra, liền nhìn thấy phòng khách.
Trong phòng khách không có một bóng người, ngay cả TV cũng không có, chỉ đặt một cái bàn và một cái sô pha, đơn giản hơn cả nhà của Lâm Bán Hạ. Vì đồ đạc thực sự quá ít, nên Lâm Bán Hạ chỉ liếc mắt đã thấy được những vật kì lạ được đặt trong góc phòng khách. Đó là những chiếc rương màu đen, có cao có thấp, giống như xếp gỗ vậy, ngăn nắp xếp gọn trong góc. Có cái đứng thẳng, có cái nằm ngang, xếp chỉnh tề. Mà ở cái rương bên trái, có một người phụ nữ áo đỏ đứng quay lưng về phía cậu.
Người phụ nữ này mặc đồ cưới thời xưa màu đỏ, đội mũ phượng nhìn rất khoa trương, nhìn qua vô cùng cổ quái.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!