Chương 50: (Vô Đề)

Hình ảnh trong điện thoại di động bỗng nhiên chuyển hướng, chỉ quay được ánh đèn trong phòng tắm.

Tiếng sột soạt sột soạt truyền đến, Thịnh Vân Cẩm hơi có vẻ ngượng ngùng xoa xoa tai, đoán được là Tư Mộ đang c** q**n áo.

Để đánh lạc hướng sự chú ý của mình, cô tiếp tục nói với Tư Mộ về chuyện buổi chiều hôm đó.

Phần đọc kịch bản kết thúc vào buổi trưa, vì Thịnh Vân Cẩm đã thuộc lời thoại của nhân vật chính, nên Trần Yên không còn gì để nói.

Buổi tối, Trần Yên cao hứng nhất thời, cùng với các thành viên khác trong đoàn kịch, ngay tại trong sân nhỏ diễn cho Thịnh Vân Cẩm xem một vở kịch kinh điển mà họ đã từng biểu diễn trên sân khấu.

Hơn mười người tập trung một chỗ, tâm trạng của mỗi người, động tác, ngôn ngữ, cùng thời gian vào sân, các nàng đều kiểm soát vừa vặn.

Thịnh Vân Cẩm một mình ngồi ở một bên, yên lặng quan sát, đồng thời cũng khó tránh khỏi bị xúc động bởi tình yêu mà họ dành cho sự nghiệp diễn xuất này.

Cô biết Trần Yên vẫn còn lo lắng về cô, sợ Thịnh Vân Cẩm không chuyên tâm, sợ cô từ đầu đến cuối chỉ coi đây là một trò đùa nhất thời cao hứng.

Đối với chuyện này, Thịnh Vân Cẩm cảm thấy bản thân không có gì phải giải thích, dù sao cũng chỉ có thời gian ba tháng, Trần Yên tự mình sẽ nhìn ra cô rốt cuộc đang dùng thái độ gì để hoàn thành chuyện này.....

Âm thanh nước rơi bắn vẫn luôn tiếp tục, Thịnh Vân Cẩm trong đầu không kìm được nghĩ đến thân ảnh Tư Mộ, sau đó gương mặt đỏ thắm xoay người, cả người nằm thẳng trên giường.

Tùy ý để suy nghĩ bay bổng.....

Tiếng nước tắm vòi sen ngừng lại, Tư Mộ cất bước vào bồn tắm lớn.

Dựa lưng trong bồn tắm, Tư Mộ một lần nữa cầm lấy điện thoại ở một bên.

Trong màn hình điện thoại di động chỉ có cằm của Thịnh Vân Cẩm, Tư Mộ nhìn góc nhìn kỳ lạ này của cô, nhịn không được cười một cái.

Đầu ngón tay theo bản năng nhấn chụp màn hình, Tư Mộ lưu lại tấm ảnh, sau đó ôn tồn nói: "Những phương diện khác thì sao? Đã quen chưa?"

Nghe thấy âm thanh, Thịnh Vân Cẩm một lần nữa nâng điện thoại lên trước mắt.

Nhìn gương mặt trắng nõn động lòng người còn dính giọt nước cùng mái tóc dài ướt sũng khoác ra sau lưng của Tư Mộ, cô không kìm được mím môi dưới.

"Phương diện khác, tạm tạm thì cũng ở được."

Dùng điện thoại nhanh chóng lia một vòng quanh căn phòng mình đang ở, Thịnh Vân Cẩm cau mày lầm bầm nói.

Đây là lần đầu tiên cô ở một nơi có hoàn cảnh kém như vậy.

Hơn nữa, Thịnh Vân Cẩm cũng không biết có phải là do tâm lý mình tác động hay không, luôn cảm thấy trong phòng có một mùi vị âm u ẩm ướt.

Vừa rồi cô tắm trong phòng tắm, đều là phá lệ an phận chỉ đứng ở một chỗ đó, mắt cúi thấp, nhanh chóng tắm rửa xong xuôi liền đi ra.

Cô thực sự không thể nhìn xung quanh, mỗi chỗ khuất không thường xuyên sử dụng trong căn phòng đó đều phủ đầy bụi bặm.

Thịnh Vân Cẩm lần đầu tiên trong đời cảm thấy, thị lực của mình quá tốt cũng không phải là chuyện tốt.

Cô buổi chiều đã dặn dò trợ lý tìm nhân viên giữ vệ sinh khách sạn làm sạch nghiêm túc lại căn phòng một lần.

Nhưng đợi đến khi cô trở về vào ban đêm, trong phòng vẫn là nguyên trạng.

Thịnh Vân Cẩm bất đắc dĩ, chỉ có thể chấp nhận như vậy.....

Những lời than phiền trong lòng này của cô đã giấu kín cả ngày, dưới sự quan tâm của Tư Mộ, cô nhịn không được tuôn một mạch ra hết những ghét bỏ của bản thân đối với chỗ ngủ.

Sau khi nói xong, mặt Thịnh Vân Cẩm hơi hồng.

Cô kề sát vào màn hình, ngữ khí mang theo chút căng thẳng mà chính cô cũng không nhận ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!