Chương 49: (Vô Đề)

Chỉ kịp đến khách sạn thả va li một lát, điện thoại Trần Yên liền gọi tới.

Thịnh Vân Cẩm đang đánh giá phòng tắm trong phòng, ánh mắt ghét bỏ cơ hồ liền sắp bộc lộ ra ngoài.

Trợ lý Tiểu Nam nơm nớp lo sợ đi theo bên cạnh cô, cô ấy kỳ thật cũng cảm thấy khách sạn này, không đúng, đại khái chỉ có thể gọi là khách sạn mini, điều kiện ở đây kém một chút, nhưng cô ấy cũng không có cách nào.

Đây đã là căn phòng giá mắc nhất ở chỗ này rồi.

Lén nhìn biểu cảm một lời khó nói hết trên mặt Thịnh Vân Cẩm, cô trợ lý nắm chặt điện thoại, sợ rằng cô đại tiểu thư này sẽ giận dữ với các cô.

Âm thầm mím môi rời khỏi phòng tắm, Thịnh Vân Cẩm không nói gì, chỉ là nhận điện thoại của Trần Yên, đứng bên cửa sổ nhìn xuống dưới lầu đánh giá.

Trần Yên đang dặn dò cô về thời gian tập hợp.

Hiện tại còn chưa đến 12 giờ trưa, Trần Yên nói một giờ sau tập hợp ở sân tập gần đó, bảo Thịnh Vân Cẩm đúng giờ có mặt, buổi chiều trực tiếp bắt đầu đọc kịch bản.

Trong điện thoại, Trần Yên cũng đơn giản giới thiệu cho Thịnh Vân Cẩm những diễn viên khác trong đoàn kịch.

Thịnh Vân Cẩm nghe nghiêm túc, thường xuyên gật đầu ứng tiếng.

Cho đến khi kết thúc cuộc điện thoại, cô cũng không đưa ra yêu cầu muốn đổi khách sạn.

Trợ lý Tiểu Nam nhẹ nhàng thở ra.

Dù sao nơi này cũng là cô Trần Yên cố ý định ra, nếu Thịnh Vân Cẩm lúc này làm trái, rốt cuộc vẫn là không tốt lắm.

Một cô trợ lý khác là Tiểu Phong làm việc cẩn thận hơn một chút, cô ấy đã tải xuống một phần mềm kiểm tra trên điện thoại, đang kiểm tra xem trong phòng có camera ẩn hay không.

Không có cách nào, nơi này quá hẻo lánh, có khi khách sạn càng ít tiện nghi càng dễ xảy ra loại chuyện này.

Cũng may kiểm tra một hồi, không phát hiện ra tai họa ngầm nào.....

Thời gian ăn trưa ngắn ngủi, Thịnh Vân Cẩm mang theo hai cô trợ lý trực tiếp ăn một bữa trưa ở một quán ăn gần đó.

Sau bữa trưa, Tiểu Nam chủ động đề nghị đi trung tâm thương mại mua vật dụng hàng ngày, còn Tiểu Phong thì đi theo Thịnh Vân Cẩm cùng đi tập hợp.....

Đến nơi tập huấn, Thịnh Vân Cẩm xoay một vòng ở cửa, sau đó đẩy cửa đi vào.

Hôm nay cô không trang điểm, chỉ đeo một chiếc kính râm lúc xuống máy bay, ngũ quan tinh xảo dưới sự che lấp của kính râm đã giấu đi hơn nửa, chỉ lộ ra đường cằm rõ ràng và đôi môi không cần son vẫn đỏ.

Áo sơ mi trắng rộng thùng thình phía trên được cởi hai chiếc cúc, lộ ra dây chuyền màu xanh đậm nổi bật nơi cổ.

Cổ tay áo được tùy ý xắn lên, để lộ cổ tay trắng nõn mảnh khảnh, chiếc vòng tay kim cương nơi cổ tay lấp lánh ánh sáng chói mắt dưới ánh mặt trời buổi trưa.

Gấu áo sơ mi được sơ vin vào bên hông, quần ống đứng màu khói cùng giày cao gót càng tôn lên khí chất xuất chúng của Thịnh Vân Cẩm.

Mấy người đang đứng trong sân nói chuyện phiếm tùy ý, nghe thấy động tĩnh truyền đến từ cửa, theo bản năng dừng lại câu chuyện, ngước mắt nhìn cô.

Nhướng mày dưới, giơ tay đẩy kính râm lên tóc, Thịnh Vân Cẩm khí định thần nhàn cong môi lịch sự gật đầu.

Những người khác đang đánh giá cô, mà Thịnh Vân Cẩm cũng đồng dạng đánh giá bọn họ.

Ánh mắt đảo qua, chỉ trong chốc lát, Thịnh Vân Cẩm liền đối chiếu bọn họ với các thành viên đoàn kịch mà Trần Yên đã mô tả cho cô.....

Trần Yên từ hậu viện thong thả đến muộn, bà đánh giá khí chất không hợp với người khác của Thịnh Vân Cẩm, chậm rãi nhìn nhau một cái với phó đoàn trưởng trong đám người.

Giống với một cảnh tượng nào đó trong Màn Một mà bà đã tưởng tượng.

Thịnh Vân Cẩm quả thật rất thích hợp để thủ vai nữ chính dưới ngòi bút bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!