Cái đầu nhỏ ở cổ cọ tới cọ lui không ngừng, giữa mày Tư Mộ giãn ra, chỉ có nơi sâu thẳm trong lòng là rối bời.
Giơ tay sờ sờ gương mặt Thịnh Vân Cẩm, Tư Mộ ôn nhu nói: "Không giận, chị giúp em thu thập hành lý."
Thịnh Vân Cẩm nghe vậy ôm chặt hơn, cô lắc đầu, cánh môi đã cọ vào chiếc khăn lụa buộc quanh cổ Tư Mộ.
Chiếc khăn lụa màu xanh nhạt họa tiết được buộc trên chiếc cổ thiên nga trắng nõn, che đi những dấu hôn màu nhạt trên làn da.
Cảm giác chạm của cánh môi ấm áp bỏng rát, hơi thở Tư Mộ rối loạn trong một khoảnh khắc.
Xoay người khỏi vòng ôm của cô, cánh tay Tư Mộ đặt trên bờ vai thon gầy của Thịnh Vân Cẩm.
Ngón trỏ nhẹ nhàng ấn trên môi cô, Tư Mộ nhếch khóe môi cười một cái.
"Không thể đến thăm, vậy gọi điện thoại thì sao, cũng không thể à?"
Tầm mắt Thịnh Vân Cẩm dừng ở ngón tay thon dài đang ở giữa môi cô, cô c*n m** d***, sau đó tâm niệm khẽ động, thử l**m một chút.
Tư Mộ rõ ràng như bị động tác của cô đốt cháy, cảm giác ướt nóng tê dại trên đầu ngón tay làm nhịp tim nàng lại mất kiểm soát.
Người gây chuyện lại còn cong cong khóe mắt cười với nàng.
Thịnh Vân Cẩm nhíu mũi một cái, lẩm bẩm nói: "Đương nhiên là có thể rồi! Em có phải là trẻ con đâu, chơi di động còn phải bị hạn chế......"
"Ừm" một tiếng, Tư Mộ thu hồi đầu ngón tay còn vương cảm giác tê dại, giả vờ trấn tĩnh xoay người đi về phía phòng quần áo.
"... Vậy là tốt rồi."
...
Không rõ nguyên do đi theo nàng phía sau, Thịnh Vân Cẩm nhìn Tư Mộ đang giúp cô cho quần áo vào va li.
Ngồi xổm ở bên cạnh nàng, Thịnh Vân Cẩm cùng nàng xếp quần áo.
"Tùy tiện mang vài món là được, còn lại em qua bên kia mua lại là được."
Ở Nam Thành ba tháng, trong thời gian từ thu quá độ đến đông, không tránh khỏi cần phải mua thêm quần áo ở bên đó.
Tư Mộ gật gật đầu, sau đó lấy hai bộ áo ngủ giúp cô xếp lại.
"Em đi một mình sao? Công ty có sắp xếp người cho em không?"
Ngước mắt nhìn cô, Tư Mộ có chút lo lắng.
Ở nơi khác ba tháng, bên cạnh không có người chăm sóc cô, Tư Mộ nói chung là có chút không an tâm.
Sâu trong nội tâm nàng, vẫn là theo bản năng cho rằng Thịnh Vân Cẩm tuổi còn rất nhỏ, vẫn là bạn gái cần người chăm sóc.
Hơn nữa, cô từ nhỏ gia cảnh khá giả, được mọi người che chở lớn lên, càng là không thể nào chịu khổ.
Ba tháng tập huấn khép kín...
Tuy rằng không biết cụ thể là như thế nào, nhưng Tư Mộ ngẫm lại liền cảm thấy thực gian khổ.
Như là nhìn ra sự lo lắng sâu trong nội tâm Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm ghé vào vai nàng cười trấn an:
"Chị có phải là quên rồi không, em đã ở nước ngoài một mình bảy năm đấy."
"Sao có thể sẽ không tự chăm sóc mình?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!