Tư Mộ tỉnh dậy thì đã là hơn 9 giờ sáng.
Lòng bàn tay đặt bên gối cựa quậy, không sờ thấy người bên cạnh, Tư Mộ lúc này mới chậm rãi mở to mắt.
Khi ý thức thanh tỉnh, điều đầu tiên ùa vào đầu chính là những hình ảnh kiều diễm tối hôm qua.
Tư Mộ mím môi, vành tai lại bắt đầu biến hồng.
"Chị tỉnh rồi à?"
Giọng nói quen thuộc cùng với tiếng cửa phòng khép mở truyền đến, ánh mắt Tư Mộ cầm lòng không đậu nhìn về phía Thịnh Vân Cẩm đang đi về phía nàng.
Cái đầu tròn trịa nghịch ngợm đáng yêu, nụ cười minh diễm rạng rỡ, và cả bộ quần áo quen mắt.
Tư Mộ cảm thấy nơi nào đó trong nội tâm mình lại mềm mại hơn một chút.....
Ngồi xổm xuống mép giường, Thịnh Vân Cẩm ghé vào bên gối đối diện với Tư Mộ.
Ánh mắt chứa đựng sự vui mừng và tình yêu không giấu được, Tư Mộ nhìn cô, không nhịn được, đưa tay sờ sờ hàng mi dài và cong vút của Thịnh Vân Cẩm.
Ngoan ngoãn nhắm mắt lại để nàng v**t v*, Thịnh Vân Cẩm cong môi, sau đó thuận thế bắt lấy đầu ngón tay Tư Mộ.
"Chị có đói bụng không? Em làm bữa sáng rồi."
Đầu ngón tay đang được nhẹ nhàng xoa bóp, Tư Mộ rũ mắt nhìn thoáng qua, mở miệng nói: "Em..."
Vừa mới nói một chữ, Tư Mộ liền dừng lại.
Nàng ngước mắt, không ngoài dự kiến đối diện với ánh mắt giả bộ vô tội nhưng thật ra đang cười trộm của Thịnh Vân Cẩm.
Đưa ly nước bên gối cho nàng, Thịnh Vân Cẩm cố nén cười: "Uống nước đi."
Tư Mộ nhận lấy cái cốc, nước ấm lướt qua cổ họng khi nàng mới phát hiện giọng nói mình khô khốc đến hơi nghẹn ngào.
Mím môi, ý cười vẫn tràn ra từ khóe môi Tư Mộ.
Nàng đặt ly nước sang một bên, chậm rãi ngồi dậy.
"Em rời giường khi nào?"
Tầm mắt theo bản năng dừng ở trước ngực Tư Mộ, đôi mắt Thịnh Vân Cẩm không chớp, hơi nóng lại dần dần dâng lên đến hai má.
"Không... Không lâu."
Cô ngồi ở mép giường, tay run nhẹ kéo chăn về phía trước thêm một chút.
Cho đến khi che kín vệt đỏ trước ngực Tư Mộ.
Tư Mộ mặc kệ động tác của cô, thấy Thịnh Vân Cẩm dùng chăn quấn kín mít mình, mới chậm rãi đưa tay ra.
Lòng bàn tay xoa xoa vành tai Thịnh Vân Cẩm, Tư Mộ cười nhạt, giọng nói mềm nhẹ.
"Chính em cắn, tại sao lại muốn che?"
Thịnh Vân Cẩm hơi hé miệng, khuôn mặt minh diễm bị Tư Mộ trêu chọc đến đỏ bừng.
Cô rõ ràng nhớ rõ tối hôm qua mình rất ôn nhu...
Chính là nhìn vết đỏ cùng một số vết hằn ái muội trước ngực Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm cảm thấy mình hết đường chối cãi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!