Ô
m Tư Mộ nằm thêm một lúc, Thịnh Vân Cẩm nhìn nhìn đồng hồ, sau đó động tác nhẹ nhàng chậm chạp đứng dậy, nhặt chiếc áo ngủ Tư Mộ đã cởi tối hôm qua ở cuối giường, đỏ mặt tính toán mặc vào trước.
Tối hôm qua để câu dẫn Tư Mộ, cô ngay cả áo ngủ trong phòng tắm cũng không lấy, trực tiếp quấn khăn tắm liền chạy lên giường.
Vải vóc mềm mại nhẹ nhàng dừng trên người, Thịnh Vân Cẩm bỗng nhiên khẽ kêu một tiếng.
Cô rũ mắt, kéo nhẹ cổ áo ngủ.
Tư Mộ cư nhiên đã làm cô trầy da!
...
Không biết là do xấu hổ hay do bực bội, gương mặt Thịnh Vân Cẩm trở nên đỏ bừng, ánh mắt hoa đào cũng long lanh ướt át.
Cô tức giận bất bình lại một lần nữa bò trở lại trên giường, tuy khí thế trông rất mạnh, nhưng động tĩnh vẫn rất nhỏ, không hề phát ra một chút âm thanh nào.
Tư Mộ vẫn đang ngủ an tĩnh, đại khái là đã quen hơi thở của Thịnh Vân Cẩm, cho nên khuôn mặt nàng không biết từ khi nào đã vùi vào gối của Thịnh Vân Cẩm, chỉ còn lại nửa bên mặt nghiêng thanh lãnh.
Thịnh Vân Cẩm ghé sát bên cạnh nàng, mắt không chớp nhìn gương mặt đang ngủ của nàng.
Tuy vẫn còn chút xấu hổ bực bội, nhưng Thịnh Vân Cẩm quyết định vẫn không làm phiền nàng vào lúc này.
Chờ Tư Mộ tỉnh, nàng sẽ cắn trả lại!
Hầm hừ hôn nhẹ lên mặt nàng một cái, Thịnh Vân Cẩm xoay người rời giường.....
Thả nhẹ động tác đi đến phòng để quần áo trong phòng, Thịnh Vân Cẩm chậm rãi di chuyển, sau đó cô liền phát hiện, có một bên tủ quần áo, mỗi bộ quần áo đều có hai bộ y hệt cùng mẫu.
Cả một mảng tường tủ quần áo, toàn bộ đều là như thế.
Mặt mày mang theo ý cười kiêu ngạo, Thịnh Vân Cẩm cảm thấy mình đã đoán được tiểu tâm tư của Tư Mộ.
Cư nhiên ngay cả đồ đôi cũng đã chuẩn bị sẵn.
Tìm một bộ đồ mặc ở nhà thay vào, Thịnh Vân Cẩm cũng lấy xuống bộ quần áo cùng mẫu treo chung.
Lát nữa bắt Tư Mộ mặc.
Với ý cười rạng rỡ, khi vào nhà vệ sinh rửa mặt, Thịnh Vân Cẩm hơi gian nan dùng một tay đánh răng rửa mặt.
Khi lấy khăn lau mặt, Thịnh Vân Cẩm theo bản năng ngước mắt nhìn thoáng qua trong gương, sau đó động tác cô liền dừng lại.
Đôi mắt sáng lấp lánh nhìn chằm chằm vào gương, Thịnh Vân Cẩm gạt tóc hai bên cổ ra, trên chiếc cổ trắng nõn là những dấu hôn màu đỏ rậm rạp.
Trong đầu theo bản năng hồi tưởng lại một số hình ảnh tối qua.
Thịnh Vân Cẩm mặt đỏ ửng cong cong môi.
Cô đã nói mà, cô xinh đẹp như vậy, vóc dáng lại tốt như vậy, Tư Mộ lại thích cô đến thế, tuyệt đối không có khả năng thờ ơ trước sự chủ động quyến rũ của cô.....
Thay đổi sang một bộ quần áo cổ cao, Thịnh Vân Cẩm nhẹ nhàng tay chân mở cửa phòng đi ra ngoài.
Hiện tại bất quá chỉ là 7 giờ, nhưng Thịnh Vân Cẩm có thói quen dậy sớm, giờ này đối với cô mà nói cũng coi như là chậm hơn bình thường.
Đi dạo một vòng trong phòng bếp, Thịnh Vân Cẩm lắc đầu cười cười.
Bạn gái cô hình như thật sự không dính khói lửa nhân gian nha.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!