Tư Anh dường như không nghĩ tới Thịnh Vân Cẩm sẽ đột nhiên quay đầu lại, vội vàng có chút hoảng loạn cúi đầu, bước nhanh đi về phía phòng mình.
Thịnh Vân Cẩm nhếch mày, có chút không hiểu ra sao.
Cô bé cũng muốn vòng tay sao? Hay là..........
Tư Mộ từ phòng để quần áo lấy ra một bộ áo ngủ mới, quay đầu thấy Thịnh Vân Cẩm đang cúi đầu, như thể đang đánh giá bàn tay trái bị thương của mình.
Đuôi lông mày hơi nhăn lại, Tư Mộ nhìn về phía phòng tắm.
"Lát nữa tắm rửa nhớ cẩn thận một chút, đừng để dính nước."
Thịnh Vân Cẩm gật gật đầu, tay kia tự nhiên bắt đầu cởi cúc áo sơ mi ở cổ.
Gương mặt hơi ửng hồng, Tư Mộ đẩy cô đi về phía phòng tắm: "Em... Vào trong rồi hẵng cởi."
Mắt sáng mang theo chút ý cười gian xảo, Thịnh Vân Cẩm theo lực đạo sau lưng đi về phía phòng tắm.
Trước khi Tư Mộ định xoay người rời đi, cô đưa tay móc lấy đầu ngón tay nàng, làm nũng như muốn lắc lư.
"Em một tay không cởi được."
Nói rồi, hợp tình hợp lý lại hơi ưỡn ngực ra.
Tầm mắt theo bản năng dừng lại ở trước ngực cô, Tư Mộ mím chặt môi, ánh mắt có chút lấp láy.
Hai chiếc cúc áo sơ mi đã bị Thịnh Vân Cẩm cởi ra, làn da non mịn lộ ra, giữa xương quai xanh bình thẳng tinh xảo, là chiếc mặt dây chuyền lá trúc màu xanh đậm.
Ngước mắt đối diện với cô, Tư Mộ không nói gì, chỉ có vành tai đang dần dần nóng lên.
Bồn tắm bên trong vẫn đang chậm rãi xả nước, hơi nước ẩm ướt dần tràn ngập khắp phòng tắm.
Sau một lúc lâu, Tư Mộ nhẹ nhàng nâng tay, đầu ngón tay dừng ở bên hông Thịnh Vân Cẩm.
Cân nhắc nhẹ giọng mở lời: "Chị giúp em?"
Khóe mắt đuôi mày Thịnh Vân Cẩm đều giãn ra ý cười: "Được nha."
Vạt áo sơ mi cài vào bên hông bị đầu ngón tay nhẹ nhàng kéo ra, Tư Mộ rũ mắt, hơi thở cũng vô thức thả nhẹ.
Tất cả cúc áo đã được cởi bỏ, Tư Mộ cụp mi, động tác mềm mại và cẩn thận giúp Thịnh Vân Cẩm đưa tay trái ra khỏi cổ tay áo.
Bên trong là áo lót và đồ lót màu trắng ôm sát người, chất liệu ôm sát phác họa ra vòng eo tinh tế săn chắc và thân hình mạn diệu của Thịnh Vân Cẩm.
Đầu ngón tay Tư Mộ dừng lại, ngước mắt, đối diện với Thịnh Vân Cẩm.
Ánh mắt cô giờ phút này trông vô cùng vô tội, nhưng không hiểu sao, Tư Mộ lại đọc ra được một ít ý vị dụ hoặc từ bên trong.
Vạt áo được chậm rãi nhấc lên phía trước, Tư Mộ nghiêng mắt, muốn cố gắng phớt lờ mùi hương thơm ngát truyền đến từ Thịnh Vân Cẩm.
Thịnh Vân Cẩm phối hợp động tác của nàng, hai tay giơ qua đỉnh đầu, trông rất ngoan ngoãn.
Ánh mắt cô nhìn có vẻ vô tội, nhưng sâu trong đáy mắt lại là ý cười không thể che giấu.
Nhìn vành tai hồng nhuận như sắp cháy lên của Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm cười trộm cong mày không thành tiếng.
Hơi nóng tràn ngập trong không gian này, Tư Mộ nhìn như trấn tĩnh đặt quần áo đã cởi của Thịnh Vân Cẩm sang một bên.
Làn da trắng nõn trơn bóng làm nàng cầm lòng không đậu thất thần, Tư Mộ mím chặt môi, nhẫn nhịn sự rung động nội tâm.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!