Chương 42: (Vô Đề)

Lời này vừa nói ra, ánh mắt của nhân viên cửa hàng bên cạnh nhìn về phía hai người đều trở nên bất thường.

Hợp đồng?

Hai vị mỹ nữ này lẽ nào là loại quan hệ kia sao...

Ánh mắt tò mò lướt nhẹ đánh giá trên người Tư Mộ và Thịnh Vân Cẩm, biểu cảm trong đáy mắt hiện rõ ý vị sâu xa.....

Tư Mộ càng cảm thấy hơi nóng dâng lên trên mặt, nàng mím môi không tự nhiên, đầu tiên đạm mạc nhìn thoáng qua bên cạnh, nhân viên cửa hàng nhận được ánh mắt của nàng, vội vàng làm bộ như chưa nghe thấy gì, ngượng ngùng cười cười đi về phía bên kia.

Thịnh Vân Cẩm vẫn ôm cánh tay nàng, thấy thế rũ mắt cố nén ý cười nơi khóe môi.

Tư Mộ có chút bất đắc dĩ, nhưng nhìn dáng vẻ Thịnh Vân Cẩm, giống như còn rất đắm chìm vào cốt truyện mà chính mình thiết kế.

Nàng mở môi, suy tư nửa khắc, vẫn là thật sự không biết nên đáp lại thế nào.

Cũng may nội tâm Thịnh Vân Cẩm phong phú vô cùng, cô thấy Tư Mộ không nói gì, liền tự giác tiếp lời.

"... Tư Tổng, lúc trước ký hợp đồng đã nói rõ, thời hạn ba năm vừa đến, ngài liền thả em đi."

"Em biết ngài rất tốt với em, nhưng mà... nhưng mà em thật sự không thích ngài."

Lời này vừa nói ra, Tư Mộ theo bản năng mím môi, nàng nắm tay Thịnh Vân Cẩm, đầu ngón tay hơi dùng sức.

"Em có thể nhìn lầm rồi, hợp đồng là thời hạn vĩnh cửu."

Giọng nói lộ ra vẻ lạnh lùng cứng rắn và không cho phép phản bác.

Nói rồi, Tư Mộ nắm tay cô đi về phía ghế sô pha trong tiệm ngồi xuống, vẫy tay gọi nhân viên cửa hàng vẫn luôn lảng vảng xung quanh các nàng.

"Tôi muốn xem nhẫn đôi cặp tình nhân trong tiệm của cô."

Nhân viên hướng dẫn mua sắm nghe vậy trong lòng hiểu rõ.

Xem ra cô thật sự đoán đúng rồi.

Nhìn sắc mặt đạm mạc của Tư Mộ và Thịnh Vân Cẩm bên cạnh nàng với vẻ mặt mang theo chút nhu nhược và kháng cự, cô nhân viên trong lòng thầm hô hảo gia hỏa.

Trang phục trên người hai người đều là hàng hiệu xa xỉ, đặc biệt là Tư Mộ, chiếc đồng hồ trên cổ tay nàng có giá trị từ hàng triệu trở lên.

Ngược lại Thịnh Vân Cẩm, tuy phong cách ăn mặc của cô hợp thời, nhưng trang sức trên người chỉ có một chiếc vòng cổ ở cổ, vẫn là loại không nhìn ra nhãn hiệu.

Nhân viên cửa hàng yên lặng phân loại nó là hàng không chính thống, không đáng nhắc đến.

Đối chiếu như vậy, lại kết hợp với câu đối thoại vừa nghe được, cô càng thêm khẳng định Thịnh Vân Cẩm là tình nhân nhỏ bị Tư Mộ bao dưỡng.....

Nhân viên cửa hàng lấy ra mấy mẫu nhẫn đôi bán tương đối chạy trong tiệm, hết sức tinh ý giới thiệu cho hai người.

Thịnh Vân Cẩm một bên cười trộm vì câu trả lời vừa rồi của Tư Mộ, một bên kiên trì hình tượng diễn vai cô gái tiểu bạch hoa thanh thuần kiên cường của mình.

Cô như đang nhẫn nhịn cảm xúc bi ai vì bị lừa gạt nhưng vẫn không được tự do, vành mắt đỏ ửng trông vô cùng đáng thương, ánh mắt lại cường ngạnh một chút cũng không muốn dừng lại trên mấy chiếc nhẫn kim cương đôi kia.

"... Em sẽ không đeo."

Lời nói là nói như vậy, nhưng ở góc khuất không ai nhìn thấy, trên tay phải đang bị Tư Mộ nắm, đầu ngón tay cô nhẹ nhàng mềm mại vẽ vòng tròn trong lòng bàn tay Tư Mộ.

Như là khiêu khích, lại như là vô ý thức chơi đùa.

Nhiệt độ vành tai Tư Mộ không hề giảm xuống, cảm giác ngứa ngáy trong lòng bàn tay làm biểu cảm trên mặt nàng thiếu chút nữa là không duy trì được nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!