Chương 41: (Vô Đề)

Màn che sáng của phòng nghỉ được kéo lên, trong phòng mờ ảo yên tĩnh.

Thịnh Vân Cẩm nghiêng người ôm Tư Mộ, tay trái cô ngoan ngoãn được bảo vệ ở phía trước hai người, còn tay phải lại không thành thật vẽ vòng tròn bên hông Tư Mộ.

Nhẫn nhịn cảm giác nhột nhạt bên hông, Tư Mộ vành tai đỏ hồng vùi sâu mặt vào cổ cô hơn một chút, nhắm chặt mắt, làm bộ không biết những tiểu tâm tư đó của Thịnh Vân Cẩm.

Cảm nhận được hơi thở ấm áp không ổn định truyền đến từ cổ, Thịnh Vân Cẩm nhấp môi cười trộm một chút.

Lồng ngực cô hơi rung lên vì ý cười, Tư Mộ cho dù nhắm mắt lại cũng cảm nhận rõ ràng.

Bất đắc dĩ mà cưng chiều cười một cái, Tư Mộ mở mắt, chậm rãi làm theo nội tâm không hề có d*c v*ng nghỉ ngơi, kiềm chế đặt một nụ hôn lên xương quai xanh Thịnh Vân Cẩm.

Khoảnh khắc rời môi, lông mi Tư Mộ khẽ run, nàng lại nhẹ nhàng cắn một cái lên phiến da thịt đó.

Cảm giác đau tê dại thoáng qua trong giây lát.

Hơi thở bỗng nhiên dừng lại, Thịnh Vân Cẩm rũ mắt nhìn lại, lúc này mới phát hiện, một chiếc cúc áo ở cổ áo sơ mi của mình không biết từ lúc nào đã bị cởi bỏ.

Mà người khởi xướng, vào lúc này lại như thể chột dạ, nghiêng người quay lưng lại với cô.

Nhịp tim lại trở nên rối loạn, Thịnh Vân Cẩm không chịu buông tha ôm nàng từ phía sau, có chút giả vờ xấu lại như đang làm nũng mở lời bên tai Tư Mộ:

"Không muốn đi hẹn hò nha

- Tiểu Mộ

- Không đi được không?"

Thịnh Vân Cẩm vốn dĩ cảm thấy mình có thể nhịn được, nhưng hiện tại là Tư Mộ đang dụ dỗ nàng, tuyến phòng thủ của nàng dưới sự cố ý dụ hoặc của bạn gái, lập tức tan rã.

Đường cong mềm mại thành thục kề sát trên lưng mình, vành tai Tư Mộ nóng đến bỏng rát.

Không lay chuyển, Tư Mộ nắm lấy bàn tay phải đang đặt trên bụng dưới của Thịnh Vân Cẩm, cười ôn nhu nói: "Ngoan một chút, ngủ đi."

Đôi chân dưới chăn mỏng như đang trút hết bất mãn, Thịnh Vân Cẩm co chân đạp loạn một chút với biên độ nhỏ.

Tư Mộ bị cô chọc cười, nhưng hai tròng mắt vẫn nhắm nghiền, chỉ khóe môi hơi cong.

"Đừng quậy nữa."

Thịnh Vân Cẩm nghe vậy hầm hừ ôm chặt lấy nàng, sau đó như để trả thù Tư Mộ, đem đùi phải của mình đè lên cẳng chân hơi cong của nàng.

Tuy cô ôm vô cùng chặt, nhưng lực đạo đặt trên người lại nhẹ nhàng mềm mại.

Tư Mộ được cô ôm trọn trong lòng, ý cười trên khóe môi cho đến khi ngủ cũng không hề rút đi.....

Chờ Thịnh Vân Cẩm ngủ trưa tỉnh lại, cô theo bản năng cử động cánh tay, lúc này mới phát hiện trong lòng ngực đã không có ai.

Hơi mất mát chớp chớp lông mi, Thịnh Vân Cẩm xoa tóc sau đầu ngồi dậy.

Tư Mộ từ nhà vệ sinh bước ra, thấy thế ngồi xuống mép giường, đưa tay giúp cô chỉnh sửa mái tóc hơi hỗn độn.

Nhân lúc Thịnh Vân Cẩm mới tỉnh còn có chút mơ hồ, Tư Mộ ôn nhu hôn lên mặt cô một cái.

"Tỉnh chưa?"

Đôi mắt Thịnh Vân Cẩm sáng lấp lánh nhìn nàng, sau đó mặt mày hớn hở lắc đầu: "Chưa."

Nói rồi, nàng hơi nghiêng mặt, chỉ vào bên má kia của mình, ý cười trên mặt linh động mà kiều tiếu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!