Chương 40: (Vô Đề)

Thịnh Vân Cẩm vừa rời đi, Trương Lan Hữu liền gấp không chờ nổi đi xuống lầu.

Hắn muốn đi tìm đạo trưởng, cùng hắn thảo luận kỹ lưỡng kế hoạch tiếp theo để đối phó Thịnh Vân Cẩm.....

Tài xế đưa hắn đến biệt thự ngoại ô, Trương Lan Hữu tự mình xuống xe đi vào, bước chân dồn dập đầy vẻ hưng phấn.

Vào lầu một biệt thự, Trương Lan Hữu nhìn quanh bốn phía, lại không phát hiện bóng dáng đạo sĩ.

Lên tiếng gọi vài tiếng, Trương Lan Hữu có chút nghi hoặc, lại đi lên lầu tìm kiếm.

Lại phát hiện vẫn không có ai.

Một lần nữa trở lại phòng khách lầu một, Trương Lan Hữu lấy di động ra gọi điện thoại, lại không ngờ nhìn thấy điện thoại di động của đạo sĩ nằm trên chiếc ghế sô pha bên cạnh.

Hắn nhíu chặt mày, trong lòng có chút tức giận.

Vị đạo sĩ này ăn của hắn, ở của hắn, tự ý chạy ra ngoài lung tung mà dám không báo cáo với hắn.

Ngồi xuống ghế sô pha, Trương Lan Hữu quyết định chờ vị đạo sĩ kia trở về, nhất định phải dạy dỗ hắn ta một trận.

Hắn theo bản năng đặt mình ở vị trí chủ đạo, tự phụ cho rằng đạo sĩ là phụ thuộc vào hắn.

Lại bỏ qua việc bản thân hắn chỉ là người thường, còn vị đạo sĩ kia thì không phải.....

Ở phòng khách bất quá ngồi yên một lát, Trương Lan Hữu liền có chút ngồi không yên.

Hắn bất quá mới là đứa trẻ mười ba tuổi, cho dù có nhẫn nại đến mấy, cũng chỉ được như vậy mà thôi.....

Sắc mặt âm trầm đi ra ngoài, bỗng nhiên, ánh mắt Trương Lan Hữu dừng lại.

Bước chân có chút vội vàng hướng về trung tâm phòng khách, hắn nhìn vết máu trên mặt đất, sắc mặt bỗng dưng thay đổi........

Trong lúc ăn cơm trưa, Thịnh Vân Cẩm mở hộp đồ ngọt mang đến, bảo Tư Mộ nếm thử.

"Là cô giúp việc ở nhà cố ý làm đó, chị nếm thử xem."

Tư Mộ nghe vậy cầm lấy một miếng nhỏ, cắn một ngụm.

Nàng ngước mắt nhìn ánh mắt đầy mong chờ của Thịnh Vân Cẩm, không nói gì, chỉ yên lặng ăn nốt non nửa miếng còn lại.

Như là đang dùng hành động để cho thấy, ăn rất ngon.

Thịnh Vân Cẩm nhếch môi cười một cái, cô cố ý mở miệng hỏi: "Hợp khẩu vị của chị không?"

Tư Mộ gật gật đầu, bưng ly nước trên bàn uống một ngụm.

Cười khẽ thành tiếng, Thịnh Vân Cẩm hơi cúi người, đầu ngón tay thon dài nhẹ nhàng đặt trên đuôi lông mày Tư Mộ.

"Nhưng em thấy chị sắp bị ngọt đến nhăn mày rồi kìa."

Nhìn ra sự trêu chọc trong đáy mắt cô, Tư Mộ bất đắc dĩ nhấp môi cười một cái.

"Có hơi ngọt thật."

Khẩu vị ăn uống hàng ngày của nàng đều thiên về thanh đạm, đồ ngọt này nọ nàng cũng rất ít ăn, đường quá cao, Tư Mộ sẽ cảm thấy ngấy.

Bất quá, những món đồ ngọt hôm nay đều là Thịnh Vân Cẩm cố ý mang từ nhà đến, Tư Mộ tự nhiên không phải người không biết tình thú, cho dù không hợp khẩu vị, cũng sẽ không vào lúc này nói những lời gây mất hứng làm bạn gái không vui.

Những món đồ ngọt này là do cô giúp việc ở nhà làm, nguyên liệu làm đồ ngọt đều là theo tỷ lệ bình thường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!