Chương 34: (Vô Đề)

Tài xế nghe vậy sững sờ một chút, theo bản năng nói: "Nhưng, quản gia Lê đã dặn dò tôi là sau khi tan học phải đưa ngài về nhà ngay..."

Trương Lan Hữu nghe vậy cười lạnh một tiếng: "Quản gia Lê, trong căn nhà này là hắn làm chủ sao?"

"Hay là ngươi cảm thấy, lời ta nói không quan trọng bằng một người quản gia?"

Tài xế bị ánh mắt sắc bén của hắn dọa sợ, rụt rè ấp úng không dám đáp lời.

Một bên là lão quản gia nhiều năm của Thịnh gia, lại là trợ thủ đáng tin cậy nhất của Chủ tịch Thịnh; một bên lại là con trai ruột được đón về giữa chừng. Bất kể là bên nào, cũng không phải một tài xế như hắn có thể đắc tội.

Lại lén lút ngước mắt nhìn Trương Lan Hữu đang mang vẻ mặt cười lạnh làm người ta rùng mình, tài xế âm thầm cân nhắc trong lòng.

Dù sao người ta cũng là con trai ruột của Chủ tịch Thịnh, bất kể có thừa nhận hay không, những phú quý và quyền lực đáng được hưởng thì vẫn không thiếu chút nào. Nơi nào cần một tên tài xế nhỏ như hắn ở đây lắm lời.

Trong lòng thầm hối hận vì vừa rồi mình đã không biết nhìn sắc mặt, tài xế lập tức đánh giá thần sắc Trương Lan Hữu: "Tôi, tôi lập tức sẽ quay đầu xe ạ."

Trương Lan Hữu dường như rất hài lòng với phản ứng của hắn, nhìn chằm chằm hắn một cái rồi mới từ từ cong môi nhếch cằm nói: "Về sau làm tốt công việc bổn phận của ngươi là được, không muốn bị mất việc thì câm miệng lại."

Tài xế nghe vậy vội vàng gật đầu, trên mặt cố ý mang theo chút nụ cười lấy lòng.

Công việc này nhàn hạ mà tiền lại nhiều, chẳng qua là chịu đựng chút thái độ của con nít thôi, vẫn là nhịn đi.

Tài xế tự nhủ với bản thân như vậy trong lòng, ngoan ngoãn quay đầu xe ở giao lộ phía trước, chiếc xe chạy về hướng sân bay.....

Trong giờ giải lao giữa giờ học, Thịnh Vân Cẩm dựa vào cửa sổ phía trước vươn vai.

Hôm nay cô giáo Trần dạy cô về lời thoại, buổi chiều đang từng câu giúp Thịnh Vân Cẩm sửa lại sự co duỗi và tình cảm cần có trong mỗi câu thoại.

Lật xem cuốn kịch bản chỉ có một phần trong tay, Thịnh Vân Cẩm âm thầm nghiền ngẫm toàn bộ cốt truyện câu chuyện.

Cô giáo Trần Yên không biết từ lúc nào đã đi tới bên cạnh cô, thấy cô biểu cảm nghiêm túc, cười một cái.

"Nói thử suy nghĩ của em xem nào."

Thịnh Vân Cẩm nghe vậy lại cúi đầu nhìn cuốn kịch bản trong tay, trầm ngâm từ từ nói ra cốt truyện câu chuyện mà mình đã phác họa trong đầu.

Nói xong, cô giáo Trần Yên nhất thời không nói gì. Thịnh Vân Cẩm cũng không để ý, tự mình cầm lấy ly nước bên cạnh uống một ngụm.

"Em rất có ý tưởng."

Thịnh Vân Cẩm chớp chớp mắt, có chút không hiểu ý của lời này.

Thấy cô thần sắc nghi hoặc, Trần Yên lại cười một cái: "Em hẳn là rất ít xem phim điện ảnh hay truyền hình đúng không?"

Hơi chột dạ gật đầu, Thịnh Vân Cẩm quả thật là không xem qua nhiều.

Nói chính xác hơn, cô hiện tại chưa từng xem trọn vẹn một bộ phim truyền hình hay điện ảnh nào của quốc nội.

Tuy nhiên trước đây lúc du học ở nước ngoài, khi buồn chán cũng từng đi xem vài bộ điện ảnh cùng Lâm Tiêu Ngộ.

Sợ cô giáo thất vọng về mình, Thịnh Vân Cẩm lại nhanh chóng bổ sung: "Những bài tập cô giao cho em đều có xem nghiêm túc."

Trần Yên gật đầu không mấy bất ngờ, bà tự nhiên biết điều này.

Từ ngày đầu tiên đi học, bà mỗi ngày đều giao bài tập cho Thịnh Vân Cẩm, một nhiệm vụ bất di bất dịch — mỗi tối xem hai bộ kịch, xem xong viết hai bài cảm nhận, sau đó giao cho bà vào sáng hôm sau.

Thịnh Vân Cẩm là một học trò ngoan ngoãn, bài tập mỗi ngày đều nghiêm túc hoàn thành. Bài cảm nhận viết cũng mạch lạc, có cảm xúc chân thật.

Điều khiến Trần Yên cảm thấy buồn cười một chút là, vì bà không quy định hình thức và số lượng từ cho Thịnh Vân Cẩm, nên Thịnh Vân Cẩm rất tự giác dùng hình thức viết luận văn, hơn nữa mỗi bài đều không dưới 8000 từ. Cô gần như phân tích thấu đáo mọi nhân vật lớn nhỏ trong phim theo sự lý giải của riêng mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!