Thịnh Vân Cẩm bước ra khỏi phòng tắm thì Tư Mộ vừa ngắt điện thoại.
Trên người cô mặc chiếc áo choàng tắm dự phòng trong phòng tắm. Vừa rồi khi hai người lên lầu, Thịnh Vân Cẩm theo bản năng đi theo Tư Mộ về nhà nàng.
Đến lúc thay quần áo, nhìn thấy chiếc áo choàng tắm duy nhất treo bên trong, cô mới nhận ra điều này.
Và hiển nhiên, Tư Mộ cũng quên lấy quần áo cho cô.
Tư Mộ nghe thấy động tĩnh quay đầu lại, nhìn thấy chiếc áo choàng tắm màu trắng trên người cô thì sửng sốt một chút.
Đó là chiếc nàng đã từng mặc...
Mặc dù ngày nào cũng giặt... nhưng mà...
Vành tai giấu dưới tóc hơi hồng, Tư Mộ đứng dậy đi về phía cô.
Ngón tay chạm vào mái tóc Thịnh Vân Cẩm vẫn còn đang nhỏ nước, Tư Mộ nắm tay cô quay trở lại phòng ngủ.
"Sao không sấy tóc?"
Thịnh Vân Cẩm sờ chóp mũi: "Không tìm thấy máy sấy."
Thật ra là cô quá nóng lòng muốn ra gặp Tư Mộ, theo bản năng liền quên sấy tóc.
Cô luôn cảm thấy Tư Mộ dường như bị sự cố thang máy vừa rồi dọa sợ không nhẹ. Vừa rồi lúc hai người đi thang máy lên, Thịnh Vân Cẩm thậm chí cảm nhận được ngón tay nắm trong lòng bàn tay nàng đang run rẩy nhẹ.
Ngoan ngoãn bị Tư Mộ ấn ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhân lúc Tư Mộ lấy máy sấy từ trong ngăn kéo ra, Thịnh Vân Cẩm xoay người lại.
Cắm điện xong, Tư Mộ nhìn Thịnh Vân Cẩm đang mặt đối mặt với mình, động tác trên tay khựng lại.
Khuôn mặt Thịnh Vân Cẩm vừa tắm xong mang theo chút ửng hồng nhàn nhạt, đôi mắt ngước nhìn nàng như thể chứa đựng một tầng nước long lanh, chân thành và nồng nhiệt.
Ngón tay cầm máy sấy tóc theo bản năng siết chặt, Tư Mộ có chút không chống đỡ được Thịnh Vân Cẩm như vậy.
Đôi mắt hoa đào không trang điểm của cô, dừng lại trong mắt Tư Mộ luôn mang theo phong tình, khiến nàng không tự chủ được lún sâu vào.
Tóc ướt, áo choàng tắm, phòng ngủ.
Tư Mộ cảm thấy cô có lẽ thật sự giống như Triệu Nguyên Kỳ nói.
Cấm dục quá lâu.
Thịnh Vân Cẩm vẫn chưa ý thức được sự quyến rũ vô ý thức của mình đã làm phòng tuyến của bạn gái sụp đổ.
Cô cong khóe môi, hai tay lỏng lẻo ôm lấy vòng eo Tư Mộ.
Sau đó, đầu cũng nhẹ nhàng dựa vào bụng dưới của nàng.
Hô hấp theo bản năng dồn dập, Tư Mộ mím chặt môi, lần đầu tiên cảm thấy có chút bối rối không biết làm sao.
Vài giây sau, nàng từ từ thở ra một hơi, chậm rãi thả lỏng cơ thể, tập trung sự chú ý vào mái tóc còn ướt của Thịnh Vân Cẩm.
Tóc đen dày luồn qua kẽ ngón tay, ánh mắt Tư Mộ ôn nhu và chuyên chú.....
Mái tóc ướt sũng được làm khô, Thịnh Vân Cẩm tùy tay búi thành đầu tròn.
Cô nhìn bóng lưng Tư Mộ đang tìm quần áo giúp mình trong phòng chứa đồ, do dự một chút, vẫn đi đến bên cạnh nàng mở lời:
"Tiểu Mộ, thật ra em không sao..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!