Chương 28: (Vô Đề)

Liên tiếp cùng Tư Mộ cùng nhau đi làm và tan làm nửa tháng, Thịnh Vân Cẩm đã dần quen với những ngày tháng bình đạm ấm áp như vậy.

Nhưng đôi khi trong khoảng thời gian nghỉ giải lao giữa giờ học, Thịnh Vân Cẩm vẫn sẽ nhớ lại hình ảnh Tư Mộ hôn mình hôm đó.

Ngón tay theo bản năng chạm vào môi mình, Thịnh Vân Cẩm có chút thất thần, thật giống như cảm giác mềm mại ngày hôm đó vẫn còn lưu lại.

Lâm Tiêu Ngộ đến nơi, nhìn thấy cô đang ngây người như vậy.

Hiện tại đúng là giờ ăn trưa, phòng học tầng này đều là các nghệ sĩ mới ký hợp đồng của Giải Trí Quả Trám. Một phần trong số họ là sinh viên tốt nghiệp Học viện Điện ảnh, một phần khác là những người có ngoại hình và điều kiện ưu tú được quản lý đào tạo.

Trước khi chính thức nhận vai diễn ra mắt, Lâm Tiêu Ngộ đều sắp xếp họ học ở đây, từ thanh nhạc, vũ đạo, hình thể, biểu cảm đều phải học. Hàng tháng công ty đều trả lương đúng hạn cho họ, cho đến khi họ có thể bắt đầu nhận vai diễn.

Các nghệ sĩ đi ra ngoài theo từng nhóm ba hoặc năm người, khi nhìn thấy Lâm Tiêu Ngộ đều cung kính chào hỏi.

Ở công ty, Lâm Tiêu Ngộ cũng rất chú trọng hình tượng, ngày thường về cơ bản quán triệt nguyên tắc ít nói cười, có như vậy thì khuôn mặt mang chút bầu bĩnh của cô nàng mới có vẻ khiến người khác tin phục hơn.

Nhìn thấy Lâm Tiêu Ngộ lại đi về phía phòng học biểu diễn tận cùng bên trong, mấy nghệ sĩ nhìn nhau một cái, sau đó không hẹn mà cùng lộ ra ánh mắt 'hiểu rồi đó'.

Thịnh Vân Cẩm đang ngồi dựa vào một góc trong phòng học, xuyên qua bức tường kính, cô tự nhiên có thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt những người khác, cũng có thể hiểu được sự ghen tị hoặc ngưỡng mộ ẩn giấu trong đáy mắt họ.

Cô là nghệ sĩ đặc biệt nhất trong nhóm người mới ký hợp đồng này.

Những người khác đều học theo nhóm ba hoặc năm người, ăn ở đều do công ty phụ trách, ăn là cơm dinh dưỡng đặc biệt do công ty cung cấp, ở là căn hộ chung cư đơn do công ty thuê, một người quản lý phải phụ trách cả nhóm.

Còn Thịnh Vân Cẩm thì sao, cô có thể học một kèm một với giáo viên, một mình sở hữu một phòng huấn luyện độc lập. Giáo viên hướng dẫn cô học còn là diễn viên kịch nói nổi tiếng đã đạt được nhiều giải thưởng trong ngành.

Cô không cần ăn cùng họ, không cần ở cùng họ, hưởng thụ những đặc quyền mà họ không có.

Và tất cả những điều này là bởi vì, cô là bạn của tổng giám đốc công ty.

Là người có quan hệ.

Là cái gọi là hoàng tộc.

Lâm Tiêu Ngộ không quen nhìn cô ngồi tùy tiện thiếu hình tượng, bĩu môi: "Đi ăn trưa cùng nhau đi, tớ có việc muốn nói với cậu."

Khẽ cười một tiếng, đôi mắt linh động khẽ biến đổi, Thịnh Vân Cẩm đứng dậy từ dưới đất, phủi đi lớp bụi bặm không tồn tại trên người.

"Đi thôi, tớ biết ngay cậu sẽ không nhịn được mà."

Nửa tháng nay, mỗi lần đụng phải Tư Mộ lên đón cô, sắc mặt Lâm Tiêu Ngộ đều là bộ dạng muốn nói rồi lại thôi, Thịnh Vân Cẩm lại không phải mù, đương nhiên có thể nhận ra.

Hai người sóng vai đi ra ngoài. Giờ ăn trưa thang máy đợi lâu, Lâm Tiêu Ngộ nhìn đồng hồ, đề nghị: "Đi thang bộ đi, thư ký đã lấy cơm cho tớ rồi, ăn ngay tại văn phòng tớ luôn."

Thịnh Vân Cẩm gật đầu, không ý kiến.

Cánh cửa lối đi an toàn vừa được đẩy ra, bên trong liền truyền ra một giọng nói.

"Cái cô Thịnh Vân Cẩm đó là người có quan hệ đó, cậu lẽ nào không lo lắng vai nữ chính của mình bị cướp sao?"

Một giọng nam vang lên the thé trong hành lang yên tĩnh. Lâm Tiêu Ngộ giật mình, theo bản năng nhìn về phía Thịnh Vân Cẩm bên cạnh.

Nhún vai, Thịnh Vân Cẩm không nói gì.

Đang do dự nên tránh ra, hay lên tiếng cắt ngang, thì một giọng nữ khác vững vàng bình tĩnh vang lên.

"Cô ấy là bạn của Lâm tổng, có đặc quyền rất bình thường. Hơn nữa chuyện vai diễn, đã được định từ một tháng trước, phía quản lý cũng không hề thông báo cho tôi về việc nhân vật bị thay đổi."

Thấy cô ấy dường như không lay chuyển, giọng nam càng có vẻ kích động hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!