Chương 25: (Vô Đề)

"Hiện tại cô cảm thấy thế nào rồi, còn có chỗ nào không thoải mái không?"

Mặc dù đã truyền dịch và uống thuốc, nhưng Thịnh Vân Cẩm vẫn có chút không yên tâm.

Tư Mộ lắc đầu: "Đã không sao rồi."

Nói xong nàng liền định đứng dậy.

Thịnh Vân Cẩm theo bản năng muốn đỡ nàng, nhưng bị Tư Mộ bất động thanh sắc né tránh.

Sững sờ, Thịnh Vân Cẩm không nghĩ nhiều, chỉ tiếp tục lẽo đẽo đi theo phía sau nàng.

Thấy người trực tiếp đi thẳng tới chỗ để đồ chuẩn bị rời đi, Thịnh Vân Cẩm lúc này mới sốt ruột.

"Cô đi ngay à?"

Chặn trước mặt Tư Mộ, Thịnh Vân Cẩm cau mày nhìn nàng.

Mím môi dưới, Tư Mộ không ngước mắt, chỉ khẽ nói: "Buổi chiều tôi có cuộc họp..."

Thịnh Vân Cẩm im lặng một lát, nhìn dáng người nhỏ bé đơn bạc của nàng, nhất thời không nói nên lời.

"Vậy thì, ít nhất cũng ăn một chút gì rồi hẵng đi, tôi đã nấu cháo."

Tư Mộ theo bản năng muốn từ chối, nhưng khi nhìn thấy ánh mắt Thịnh Vân Cẩm chứa đầy mong đợi nhìn chằm chằm mình, nàng lại không thể mở miệng từ chối được nữa.....

Hai người ngồi đối diện nhau ở bàn ăn. Thịnh Vân Cẩm đẩy cháo và món ăn nhẹ về phía Tư Mộ.

Cô dịu dàng quan tâm nói: "Cô còn đang bệnh, chỉ nên ăn chút thanh đạm trước thôi."

Tư Mộ uống từng ngụm cháo ấm áp mềm mại, nghe vậy chỉ cảm thấy trong lòng chua chua, khó chịu.

Nàng rất muốn chất vấn Thịnh Vân Cẩm: Cô đối với ai cũng đều săn sóc quan tâm như vậy sao?

Có lẽ vì còn đang bệnh nên không có khẩu vị, cũng có thể vì tâm trạng thật sự quá trầm thấp, Tư Mộ chỉ ăn chưa đến nửa bát đã ngừng lại.

Thịnh Vân Cẩm vẫn ngồi đối diện nàng. Thấy nàng chỉ ăn ít như vậy theo bản năng muốn nhíu mày.

Nhớ lại lúc nãy bế Tư Mộ, trọng lượng quá nhẹ nhàng khi cô ôm vào tay, cùng với việc hôm nay đã sốt cao mà vẫn cố chấp muốn đi làm, Thịnh Vân Cẩm cảm thấy nàng thật sự rất không biết tự chăm sóc mình.

"Cảm ơn, tôi đi trước."

Đứng dậy khỏi ghế, Tư Mộ lại nói lời cảm ơn với Thịnh Vân Cẩm, sau đó xoay người rời đi.

Thịnh Vân Cẩm đứng tại chỗ nhìn bóng lưng nàng, c*n m** d***.

Cô hiện tại cảm thấy Tư Mộ có tiềm chất làm tra nữ (người lăng nhăng, tệ bạc trong tình yêu).

Dù không nhớ chuyện vừa rồi mơ mơ màng màng hôn mình thì thôi đi, nhưng tại sao tỉnh lại rồi mà vẫn đối với cô lúc lạnh lúc nóng như vậy chứ.

Rõ ràng tối qua còn cười với mình rất ôn nhu mà!

Bực bội phồng má, Thịnh Vân Cẩm theo bản năng đá vào chiếc ghế bên chân để xả giận, sau đó nhăn nhó mặt mày ngồi xổm xuống vì đau.....

Trở về đến nhà mình, Tư Mộ đứng ở lối vào một lúc lâu, sau đó mới chậm rãi đi về phía phòng tắm.

Lúc c** q**n áo, Tư Mộ mới phát hiện hai cúc áo sơ mi ở cổ mình đã được nới lỏng.

Tay nàng đang cởi cúc áo khựng lại một chút, sau đó lại tự giễu nhếch môi dưới.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!