Chương 23: (Vô Đề)

Sau khi Lâm Tiêu Ngộ rời đi, Thịnh Vân Cẩm liền quay lại lấy điện thoại di động của Tư Mộ đi lên lầu.

Ấn chuông cửa vài lần. Đúng lúc Thịnh Vân Cẩm đang nghi ngờ liệu Tư Mộ đã ngủ chưa, thì cánh cửa từ bên trong được mở ra.

Nụ cười trên mặt vừa muốn nở rộ, Thịnh Vân Cẩm nhìn cảnh tượng trước mắt, kinh ngạc nuốt nước bọt.

Mái tóc ướt đẫm vẫn còn nhỏ nước xuống. Khuôn mặt thanh lãnh, thoát tục rõ ràng không có quá nhiều biểu cảm, nhưng dưới sự bao phủ của hơi nước, lại đột nhiên tăng thêm vài phần gợi cảm, quyến rũ.

Tư Mộ khoác chiếc áo choàng tắm dài bằng vải cotton màu trắng. Có lẽ vì ra ngoài quá vội, nên độ mở cổ áo hơi lớn.

Xương quai xanh tinh xảo dưới ánh đèn chiếu rọi lộ ra không sót gì. Trên làn da trắng nõn còn có những giọt nước trượt xuống, dần dần đi sâu vào cổ áo.

Khoảng cách quá gần, Thịnh Vân Cẩm thậm chí còn có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người nàng.

Không hề nồng đậm, chỉ là đặc biệt dễ ngửi.

Đôi mắt sâu thẳm chứa đựng ánh nước nhìn cô một cái, Tư Mộ cúi đầu chỉnh lại chiếc đai lưng hơi lỏng, như tùy ý mở lời:

"Sao vậy?"

Sững sờ, Thịnh Vân Cẩm vội vàng dời ánh mắt đi: "Tôi..."

Lắp bắp nửa ngày, Thịnh Vân Cẩm cuối cùng cũng nhớ ra mục đích của mình.

Đưa chiếc điện thoại đã bị mình nắm chặt nửa ngày ra, Thịnh Vân Cẩm mặt đỏ ửng: "Điện thoại của cô quên cầm."

Không biết có phải là ảo giác của mình hay không, Thịnh Vân Cẩm luôn cảm thấy hình như mình nghe thấy một tiếng cười khẽ.

"Cảm ơn."

Lời cảm ơn ngắn gọn, Tư Mộ giơ tay nhận lấy.

Trong lúc hành động, dường như là vô tình, đầu ngón tay hai người chạm vào nhau.

Khoảnh khắc đó, Thịnh Vân Cẩm rũ mắt nhìn đầu ngón tay Tư Mộ mang theo sắc hồng nhạt, theo bản năng nín thở.

Khi thu tay lại, trong lòng mang theo sự mất mát nhàn nhạt không thể nói thành lời.

Thịnh Vân Cẩm mím môi nhìn về phía Tư Mộ: "Vậy, hẹn gặp lại."

Đôi mắt thanh lãnh nhìn thẳng cô, Tư Mộ 'ừ' một tiếng.

"Hẹn gặp lại."

Xoay người rời đi được vài bước, quay đầu lại thấy Tư Mộ vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích, Thịnh Vân Cẩm vẫn không yên tâm bổ sung thêm một câu.

"Buổi tối vẫn hơi lạnh, cô mau vào sấy tóc đi, đừng để bị cảm."

Tư Mộ không động đậy, nhưng đối diện với vẻ quan tâm của cô, vẫn rũ mắt đáp lời:

"Ừm, biết rồi."

Đi thang máy xuống lầu, Thịnh Vân Cẩm không thể kiểm soát lại hồi tưởng lại hình ảnh Tư Mộ vừa rồi trong đầu.

Càng nghĩ sắc mặt càng đỏ, Thịnh Vân Cẩm lắc lắc đầu, cố gắng xua đuổi hình ảnh đó ra khỏi đầu.

Thang máy đã đến tầng dưới. Cô sờ lên khuôn mặt hơi nóng của mình, bước nhanh ra ngoài.

'Thịnh Vân Cẩm, tôi nên làm gì với cô đây...'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!