Tâm niệm khẽ nhúc nhích, khóe môi Tư Mộ nhếch lên một độ cong nhỏ đến mức khó có thể phát hiện.
Tuy rằng không rõ ràng, nhưng vẫn bị Thịnh Vân Cẩm nhận ra.
"Sau này tôi sẽ gọi cô như vậy nhé." Thịnh Vân Cẩm cười, lại ghé sát về phía trước một chút.
Giả vờ bình tĩnh gật đầu, Tư Mộ rũ mắt, ánh mắt dừng lại ở chiếc mặt dây chuyền hình lá tre trên xương quai xanh trơn láng của cô.
"Cô thường xuyên đeo vòng cổ này sao?"
Theo ánh mắt nàng nhìn xuống, Thịnh Vân Cẩm đáp lại: "Đúng vậy, rất độc đáo, rất đẹp."
Bàn tay dùng chút lực đẩy cô ra, Tư Mộ thu hồi lòng bàn tay còn vương hơi ấm, cố ý lạnh nhạt nói: "Chỉ là một chiếc lá tre mà thôi."
Độc đáo chỗ nào chứ.
Thịnh Vân Cẩm nghe vậy ngước mắt nhìn nàng.
Rõ ràng vẫn là vẻ ngoài thanh lãnh tự nhiên, nhưng cô nhận ra được sự ngụy trang che giấu dưới lời nói của Tư Mộ.
Cong môi dưới, Thịnh Vân Cẩm không vạch trần nàng, chỉ cười nói: "Người khác tôi không biết, dù sao tôi rất thích."
"Đặc biệt thích."
Khựng lại, cô lại bổ sung thêm.
Đối diện với đôi mắt nghiêm túc của cô, Tư Mộ ngẩn người một chút, đang định mở lời nói gì đó, thì bị tiếng chuông cửa đột nhiên vang lên cắt ngang.
Thịnh Vân Cẩm đã đứng dậy đi mở cửa. Tư Mộ ngồi tại chỗ, tuy trong tay còn cầm tài liệu, nhưng tâm trí hiện tại đã không còn cách nào tiếp tục chuyên chú vào đó nữa.....
Nhìn người đứng ngoài cửa, Thịnh Vân Cẩm theo bản năng quay đầu nhìn đồng hồ treo tường.
"Sao cậu lại tìm tớ muộn như vậy?"
Lâm Tiêu Ngộ bực bội trợn mắt nhìn cô.
"Chẳng phải lo cho cậu sao!"
Vẻ mặt khó hiểu dẫn người vào nhà, Thịnh Vân Cẩm nghi hoặc nói: "Lo cho tớ cái gì?"
Đổi dép lê xong, Lâm Tiêu Ngộ nghe vậy đưa màn hình điện thoại di động cho cô xem.
"Tin nhắn không trả lời, điện thoại cũng không nghe, tớ còn tưởng cậu xảy ra chuyện gì rồi chứ?"
Nghe cô nàng nhắc tới, Thịnh Vân Cẩm lúc này mới phản ứng lại, cười hòa giải: "Tớ sai rồi, tớ sai rồi. Điện thoại quên sạc, chắc là tự động tắt máy rồi."
Buổi chiều sau khi tỉnh dậy cô nằm trên sofa chơi điện thoại, sau đó thấy sắp tới giờ hẹn thì vào bếp, nên chưa kịp sạc điện thoại.
Lâm Tiêu Ngộ đã tự mình đi vào phòng khách, vừa vặn gặp Tư Mộ đang đứng dậy vì nghe thấy tiếng động.
Hơi bất ngờ, Lâm Tiêu Ngộ vội thu lại vẻ mặt không nghiêm túc của mình.
"Tư tổng, trùng hợp quá, ha ha."
Có lẽ là vì lần đầu gặp mặt đã coi Tư Mộ như thần tượng trong ngành và mục tiêu học tập của mình, Lâm Tiêu Ngộ hiện tại nhìn thấy nàng là theo bản năng không dám làm càn.
Hơi gật đầu, Tư Mộ cũng chào hỏi cô.
Mặc dù trong lòng có chút ghen tị với mối quan hệ thân thiết giữa Lâm Tiêu Ngộ và Thịnh Vân Cẩm, nhưng Tư Mộ cũng rõ ràng những ý nghĩ đó của mình đều là những suy nghĩ miên man dựa trên cơ sở không lý trí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!