Tư Mộ gật đầu, nhìn Thịnh Vân Cẩm mà không nói gì.
Khóa vân tay phát ra một tiếng rung động giòn giã, sau đó cửa phòng được mở ra.
Bàn tay dừng trên tay nắm cửa, Tư Mộ do dự, nghiêng người hỏi: "Có muốn vào ngồi chơi một lát không?"
Thật ra lúc này đã gần 12 giờ đêm, đã khuya rồi, hơn nữa ngày mai Tư Mộ còn có công việc.
Lý trí mách bảo nàng nên từ biệt Thịnh Vân Cẩm ngay lúc này, sau đó về nhà tắm rửa, dưỡng da rồi lên giường ngủ. Nhưng theo cảm tính, Tư Mộ vẫn mở lời hỏi một câu như vậy.
Mắt Thịnh Vân Cẩm bỗng sáng lên, cô đang định đồng ý, nhưng rồi lại nghĩ đến điều gì đó.
"Không được, hôm nay đã khuya rồi, vẫn nên nghỉ ngơi sớm một chút."
Mang theo sự tò mò và một chút lưu luyến, Thịnh Vân Cẩm nhìn vào cửa phòng rồi vẫy tay từ biệt Tư Mộ.
Đối diện với nụ cười rạng rỡ trên môi cô, Tư Mộ gật đầu: "Ừm, ngủ ngon."
...
Ngồi thang máy trở lại tầng dưới, Thịnh Vân Cẩm tùy tay ném chiếc áo khoác trên người lên sofa, rồi lê dép lê đi thẳng vào thư phòng.
Một mặt thao tác trên máy tính, một mặt gọi điện thoại cho một người liên lạc nào đó trên di động.
Nếu đã nói muốn giúp Tư Mộ và công ty liên hệ đối tác hợp tác, Thịnh Vân Cẩm quyết định tranh thủ tối nay làm luôn.
May mắn là bên nước ngoài vẫn đang là ban ngày. Cô thức trắng đêm mở cuộc họp video với những người phụ trách của vài công ty nước ngoài. Cuối cùng, sau khi hẹn vài ngày nữa sẽ cử người đến để bàn bạc chi tiết với JM, Thịnh Vân Cẩm mới khép máy tính lại và vươn vai.
Bầu trời ngoài cửa sổ đã bắt đầu hửng sáng. Ngáp một cái vì mệt mỏi, Thịnh Vân Cẩm xoa xoa cổ rồi đi về phía phòng ngủ.
Tắm rửa đơn giản, Thịnh Vân Cẩm với đôi mắt mệt mỏi lăn vào chăn ngủ say.....
Lần nữa tỉnh lại đã là buổi chiều. Lười biếng lấy điện thoại trên tủ đầu giường xem giờ.
Ba giờ chiều.
Trong phòng vẫn tối om vì rèm cửa che kín. Thịnh Vân Cẩm mò tìm điều khiển từ xa kéo rèm ra, ánh nắng rực rỡ dần tràn ngập khắp phòng.
Thư thái dựa vào đầu giường, Thịnh Vân Cẩm nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó gửi cho Tư Mộ một tin nhắn.
Có lẽ vì đang bận, nên Thịnh Vân Cẩm không nhận được hồi đáp ngay lập tức từ Tư Mộ.
Mang theo điện thoại vào phòng tắm, Thịnh Vân Cẩm vừa ngâm bồn vừa chơi trò chơi nhỏ trên điện thoại một cách nhàm chán.
Ong ong ong...
Màn hình đột nhiên nhảy ra một cuộc gọi thoại. Thịnh Vân Cẩm nhìn, là Tư Mộ gọi lại.
Vui vẻ nhấn nút nghe, Thịnh Vân Cẩm đặt điện thoại bên tai.
"Xin lỗi, vừa rồi tôi đang họp, không mang điện thoại."
Giọng nói mát lạnh, dịu dàng truyền qua ống nghe, là Tư Mộ đang xin lỗi vì không kịp trả lời tin nhắn của cô.
Khóe miệng theo bản năng nhếch lên, Thịnh Vân Cẩm lắc đầu, ân cần hỏi: "Không sao, cô rảnh không?"
Tư Mộ, người đang ký tài liệu, mặt không đổi sắc gật đầu: "Ừm, rảnh, cô tìm tôi có chuyện gì sao?"
Cô thư ký ôm chồng tài liệu dày cộp đang chờ đợi bên cạnh nghe vậy, theo bản năng liếc nhìn Tư Mộ, sau đó lại giả vờ như không nghe thấy gì, dời ánh mắt đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!