Khoảng cách giữa hai người lúc này thật sự rất gần, gần đến mức Tư Mộ có thể loáng thoáng ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt tỏa ra từ Thịnh Vân Cẩm.
Mùi hương này thật xa lạ, xa lạ đến nỗi không phải bất kỳ loại nước hoa nào mà Tư Mộ từng tiếp xúc.
Mùi hương này cũng rất quen thuộc, quen thuộc đến mức mỗi đêm khuya trong giấc mơ, nàng đều được bao bọc trong mùi hương ấy.
Suy nghĩ có chút bừng tỉnh, Tư Mộ ngước mắt nhìn cô. Ánh mắt giao nhau, Tư Mộ mới phát hiện một chút căng thẳng đang ẩn sâu trong đáy mắt Thịnh Vân Cẩm.
Lực đạo trên cổ tay rất nhẹ. Tư Mộ cảm nhận được sự ấm áp từ lòng bàn tay cô, sau đó nhẹ giọng mở lời: "Được."
Vẻ mặt Thịnh Vân Cẩm tràn ngập ý cười vui mừng. Lực đạo trên tay cô không kìm được mà siết chặt hơn một chút.
"Vậy tiệc kết thúc Tư tổng nhớ chờ tôi."
Nói rồi, dường như ý thức được sự kích động thái quá của mình, cô vội vàng cẩn thận buông tay ra, sợ làm người ta đau.
Lòng bàn tay buông lỏng, trên cổ tay trắng nõn thon dài không hề để lại bất kỳ dấu vết nào.
Thịnh Vân Cẩm thở phào nhẹ nhõm. Sau khi nhận được lời đáp khẳng định của Tư Mộ, cô mới xoay người đi về phía Lâm Tiêu Ngộ.
Tư Mộ đứng phía sau nhìn chăm chú vào bóng lưng cô.
Vóc dáng cao ráo, thướt tha uyển chuyển dưới chiếc đầm dài. Xương bướm tinh xảo, xinh đẹp lấp ló sau mái tóc đen càng thêm phần mỹ lệ vô song.
Chậm rãi thu hồi ánh mắt, Tư Mộ rũ mắt nhìn cổ tay vừa bị Thịnh Vân Cẩm nắm lấy, khóe môi không nhịn được cong lên.....
Ngồi xuống ghế sofa, Thịnh Vân Cẩm từ từ bình ổn lại nhịp tim đập có chút bất thường của mình ban nãy.
Lâm Tiêu Ngộ thấy cô đến, liền đưa cho cô một đĩa bánh ngọt nhỏ, rồi tự mình cúi đầu lấy một miếng.
"Chạy cả đêm, đói chết tớ rồi."
Thịnh Vân Cẩm nhận lấy nhưng không ăn. Cô chưa thấy đói lắm, nghe vậy chỉ đặt đĩa bánh sang một bên rồi hỏi: "Bận rộn cả đêm, kết quả thế nào?"
Cô biết Lâm Tiêu Ngộ gần đây bận rộn ngược xuôi vì công ty mới. Tối nay có không ít người đến, đều là những người có tài sản trong giới giải trí, thậm chí còn có vài vị lãnh đạo cấp cao mang theo các trụ cột của công ty mình đến để kết giao mối quan hệ.
Đây là một cơ hội rất tốt cho Lâm Tiêu Ngộ.
Nuốt xuống miếng bánh trong miệng, Lâm Tiêu Ngộ cười rạng rỡ: "Thu hoạch phong phú."
Mặc dù mới tiếp quản công ty không lâu, nhưng cô đã dám phá bỏ và xây dựng lại ban đầu. Hơn nữa, cô có tiền và có mối quan hệ, việc khởi động lại công ty bước đầu không hề khó khăn.
Nâng mày, Thịnh Vân Cẩm nhìn dáng vẻ vui vẻ của cô bạn cũng mỉm cười theo: "Chúc mừng."
Lâm Tiêu Ngộ chạm ly rượu với cô, sau đó nhớ ra điều gì đó, nhìn về hướng Thịnh Vân Cẩm vừa đi tới.
Nơi đó hiện tại đã không còn ai, nhưng cô vẫn nhớ rõ ban nãy Thịnh Vân Cẩm nói chuyện rất nhập tâm với người khác, khiến cô vẫy tay gọi nửa ngày.
"Người vừa trò chuyện với cậu có phải là Tư tổng của JM không?"
Thịnh Vân Cẩm gật đầu: "Đúng vậy. Cậu còn nhớ người ta à?"
Dù sao cũng chỉ gặp mặt một lần ở trung tâm thương mại nửa tháng trước, Thịnh Vân Cẩm còn tưởng Lâm Tiêu Ngộ sẽ không nhớ Tư Mộ.
Lâm Tiêu Ngộ hơi vô ngữ nhìn Thịnh Vân Cẩm, nhăn mũi lại: "Trí nhớ tớ tốt lắm nhé. Hơn nữa, đối với người phụ nữ vừa có nhan sắc lại vừa có năng lực, tớ luôn rất sùng bái."
Thịnh Vân Cẩm bật cười nhìn cô bạn: "Nghe có vẻ cậu rất hiểu về người ta?"
Lâm Tiêu Ngộ khẽ hừ một tiếng: "Đương nhiên hiểu chứ. Tư tổng chính là nhà đầu tư cho bộ phim truyền hình đầu tiên mà công ty tớ sản xuất đấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!