Chương 133: (Vô Đề)

Ngày mùng 7 tháng 7.

Chỉ còn ba ngày nữa là đến buổi công bố.

Trong gần một tháng Thịnh Vân Cẩm hôn mê, Tư Mộ không đi đâu cả, mỗi ngày đều chờ đợi trong phòng bệnh. Công việc của J&M nàng không còn quản lý, giao toàn quyền cho Triệu Nguyên Kỳ xử lý.

Tư Mộ cũng không biết Thịnh Vân Cẩm rốt cuộc khi nào sẽ tỉnh lại, nhưng mỗi khi máu tim giao hòa, nàng đều cảm nhận được hơi thở yếu ớt của Thịnh Vân Cẩm.

Có lẽ phương pháp của nàng là đúng. Pháp Linh thật sự có thể thông qua cách thức này, một lần nữa trở về trong cơ thể Thịnh Vân Cẩm.

Sau đêm hôm đó, Tư Mộ đều lặp lại phương pháp tương tự mỗi ngày. Vết dao trước ngực càng ngày càng sâu, sắc mặt Tư Mộ cũng càng ngày càng kém.

Nhưng nàng không quan tâm, chỉ cần có thể làm Thịnh Vân Cẩm tỉnh lại, bảo nàng làm gì cũng được.....

Rốt cuộc, vào ngày thứ mười tiếp tục truyền linh lực, Tư Mộ phát hiện ra một điều khác thường.

Vết thương trước ngực nàng tự chủ cầm máu, và vết thương cũng lập tức khép lại mà không cần băng bó.

Tâm trí Tư Mộ lúc ấy run rẩy.

Nàng không biết đây là Pháp Linh đang phát huy tác dụng, hay là... Thịnh Vân Cẩm đang hôn mê đã có ý thức trở lại. Tư Mộ đã không còn khả năng phân biệt được nữa.

Nhưng ngược lại, vết thương trên lòng bàn tay Thịnh Vân Cẩm vẫn còn nguyên.

Nước mắt lặng lẽ rơi xuống, ga giường trắng tinh bị Tư Mộ nắm chặt đến nhăn nhúm.

Nàng khẩn cầu trong lòng, khẩn cầu Thịnh Vân Cẩm có thể tỉnh lại lần nữa.....

Tư Mộ tỉ mỉ dùng băng gạc băng bó cho bàn tay Thịnh Vân Cẩm, rồi cất thuốc trên bàn vào ngăn kéo.

Khi nhìn thấy con dao phẫu thuật vẫn còn lưu lại vết máu, hàng mi Tư Mộ run rẩy.

BỘP.

Một tiếng động nặng nề vang lên. Đó là âm thanh con dao rơi xuống thùng rác.

Thân ảnh mảnh khảnh và yếu ớt của Tư Mộ chậm rãi bước vào phòng tắm. Dưới ánh đèn lờ mờ, sắc mặt nàng ẩn mình trong bóng tối.

Nàng muốn tin tưởng một lần, rằng Thịnh Vân Cẩm đã có ý thức.

Là Vân Cẩm, đang đau lòng cho nàng.....

Ngày mùng 8 tháng 7.

Chỉ còn hai ngày nữa là đến buổi công bố.

Chuẩn bị một bồn nước ấm từ phòng tắm, Tư Mộ chậm rãi cởi bỏ đồng phục bệnh nhân trên người Thịnh Vân Cẩm, chuẩn bị lau rửa cơ thể cho cô.

Từ tối qua đến bây giờ, nhịp tim của Thịnh Vân Cẩm trên máy móc vẫn không có bất kỳ thay đổi nào. Tư Mộ nhìn dung nhan yên tĩnh của cô, im lặng cắn môi đến đỏ cả vành mắt.

Nếu như vết thương tối qua tự lành thật sự là do Thịnh Vân Cẩm đau lòng cho Tư Mộ, thì giờ phút này, điều cô nên làm nhất chính là tỉnh lại...

Nắm chặt khăn mặt trong tay, Tư Mộ xoay người chậm rãi kề sát bên tai Thịnh Vân Cẩm. Tay chống lên mép giường, đuôi mắt nàng ửng đỏ, khẽ giọng mở lời:

"Em thật sự nếu không tỉnh, chịđêm nay sẽ đem cây dao kia trực tiếp c*m v** trái tim."

"Thịnh Vân Cẩm."

Giọng nàng mang theo tiếng nức nở đầy ẩn nhẫn.....

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!