Chương 13: (Vô Đề)

Ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mặt bàn đá cẩm thạch, Thịnh Vân Cẩm suy tư nói: "Hay là cậu tự mở công ty đi? Chú Lâm đơn giản là không tin năng lực của cậu thôi. Chờ sau này cậu làm công ty của mình đâu ra đấy, ông ấy chắc chắn sẽ không nói được câu nào chê cậu không có năng lực nữa."

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, cuối cùng là giọng Lâm Tiêu Ngộ ngượng ngùng truyền đến: "Tớ tự mở công ty á? Tớ... tớ không có tiền."

Thịnh Vân Cẩm bật cười lắc đầu, bất lực nói: "Cậu có phải là quá không có khái niệm về số dư tài khoản của mình rồi không?"

Lâm Tiêu Ngộ cười hì hì đầy ngượng ngùng. Thật ra, phần lớn tài sản của cô đều giao cho Thịnh Vân Cẩm quản lý. Về cơ bản, mỗi năm đều có thể nhân lên gấp mấy lần, nên dần dà, Lâm Tiêu Ngộ thật sự không có khái niệm gì về số tiền tiết kiệm trong tài khoản nữa.

Vừa nói chuyện điện thoại với Thịnh Vân Cẩm, Lâm Tiêu Ngộ vừa chạy vào thư phòng lấy laptop ra, bắt đầu kiểm tra số tiền tiết kiệm trong các tài khoản.

Thịnh Vân Cẩm nghe động tĩnh bên đó, cũng không lên tiếng quấy rầy, chỉ im lặng rửa cốc, rồi quay lại phòng khách nằm dài trên sofa.

"A a a a a a! Tiểu Cẩm, tớ yêu cậu chết mất, sao cậu lại giỏi thế hả!!!"

Lâm Tiêu Ngộ đếm số không phía sau số dư tài khoản đầy kích động. Tổng cộng số tiền đã lên đến vài tỷ.

Một phần trong số tiền này là tiền tiêu vặt bố Lâm Tiêu Ngộ cho cô, một phần là tiền cô tự đầu tư kiếm được. Những khoản này cô nắm được đại khái, nhưng số tiền còn lại về cơ bản đều là do Thịnh Vân Cẩm giúp cô luân chuyển cổ phiếu và quản lý tài sản mà ra.

Hạnh phúc ôm điện thoại lăn ra giường, Lâm Tiêu Ngộ lập tức hóa thân thành fan cuồng của Thịnh Vân Cẩm, những lời khen ngợi không ngớt tuôn ra.

Thịnh Vân Cẩm thì không phản ứng nhiều lắm. Cô định kỳ kiểm tra tài khoản và giúp Lâm Tiêu Ngộ kiếm tiền bằng cách theo dõi các cổ phiếu mà chính mình mua vào bán ra, nên cô cũng đoán được sơ sơ lợi nhuận của Lâm Tiêu Ngộ.

"Thế này thì không cần lo không có tiền mở công ty nữa nhé."

Chán nản nhấn điều khiển từ xa, Thịnh Vân Cẩm lật xem danh sách chương trình, rồi lại tắt đi đầy nhàm chán.

Cô cảm thấy mình cũng nên tìm việc gì đó để làm, ở nhà mỗi ngày cũng rất chán.

Lâm Tiêu Ngộ vội vàng gật đầu lia lịa: "Được, được, nhưng cậu phải giúp tớ!"

...

Một giờ sau.

Thịnh Vân Cẩm nhìn Lâm Tiêu Ngộ đang ngồi nghiêm chỉnh trước mặt mình, khóe miệng hơi giật giật: "Tớ sẽ không cùng cậu mở công ty đâu."

Nghe vậy, Lâm Tiêu Ngộ xụ mặt xuống, tủi thân nói: "Tại sao?"

Thịnh Vân Cẩm rót cho cô một ly nước ép, rồi cũng ngồi xuống thảm trước sofa: "Không muốn là không muốn. Nếu tớ thật sự mở công ty, cậu có tin là Thịnh Minh Triệu ngày mai sẽ phát điên vì mừng không?"

Thịnh Minh Triệu đang chờ nàng tiếp quản Minh Thịnh, nhưng Thịnh Vân Cẩm luôn không chịu, nói thẳng là mình không có hứng thú với việc quản lý công ty.

Lâm Tiêu Ngộ hiểu ra, dù hơi thất vọng nhưng vẫn gật đầu: "Thế cũng được. Nhưng cậu phải giúp tớ nghĩ xem nên mở công ty kiểu gì."

Nói rồi, cô mang hết đống tài liệu nhét trong túi ra: "Đây là một số công ty con thuộc Lâm Thị. Trên đường đi tớ nghĩ kỹ rồi, thay vì bắt đầu từ đầu, chi bằng dùng cái có sẵn để luyện tập."

Thịnh Vân Cẩm nhìn dáng vẻ đắc ý của cô, bật cười gật đầu: "Cũng đúng. Chỉ cần có thể kiếm được lợi nhuận chứng minh năng lực của cậu, chú Lâm chắc sẽ không có ý kiến gì."

Công ty tổng của Lâm Thị hoạt động trong lĩnh vực công nghệ, nhưng từ nhiều năm trước ông Lâm Giang đã đầu tư vào không ít công ty con thuộc các ngành công nghiệp mới nổi, cứ kiếm được một chút là tốt.

Hai người chọn lựa cả buổi sáng, cuối cùng Lâm Tiêu Ngộ quyết định chọn một công ty giải trí.

Công ty này không có gì đặc biệt, thậm chí còn là công ty kém nổi bật nhất, điều hấp dẫn nhất có lẽ là nó đã bên bờ vực phá sản.

Ngón tay gõ nhẹ lên giao diện, Lâm Tiêu Ngộ mặt mày nghiêm túc: "Chính nó! Khó khăn càng lớn, càng có thể chứng minh năng lực của tớ!"

Thịnh Vân Cẩm lật xem tài liệu. Công ty này cơ bản chỉ còn là cái vỏ rỗng, không có tài chính, không có nghệ sĩ, ai có thể chạy được đều đã chạy hết. Nếu thật sự có thể vực dậy công ty này, đó mới là bản lĩnh.

Vỗ vai Lâm Tiêu Ngộ, Thịnh Vân Cẩm cổ vũ cô, cười híp mắt nói: "Tiểu Lâm tổng cố lên, tớ tin tưởng cậu."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!