Ngón tay ấm áp lướt qua sau gáy. Thịnh Vân Cẩm ngước mắt nhìn vào tấm gương trước mặt, thấy Tư Mộ đang đứng sau lưng mình.
Nàng khẽ cúi đầu, vẻ mặt chăm chú và nghiêm túc, động tác đeo vòng cổ cho cô vừa nhẹ nhàng vừa tinh tế.
Ánh mắt Thịnh Vân Cẩm từ từ lướt qua gương mặt ấy, cảm nhận trái tim mình đập loạn nhịp, một cảm giác kỳ lạ dâng trào.
Cô nghĩ, chắc chắn cô đã quen biết người này.
Chỉ là cô không nhớ ra.
Cũng giống như...
Thịnh Vân Cẩm khẽ rũ mắt, nhìn chiếc nhẫn trên tay trái.
Giống như việc cô không nhớ ra những phép thuật này từ đâu mà có.
Tất cả đều có nguyên do của nó.....
Đầu ngón tay Tư Mộ khẽ cử động, chạm nhẹ vào mặt dây chuyền hình chiếc lá tre đang buông trên cổ Thịnh Vân Cẩm. Nàng nhẹ giọng nói: "Xong rồi."
Thịnh Vân Cẩm cũng không kìm được, đưa tay chạm vào mặt dây chuyền. Chiếc lá tre mát lạnh dán vào da thịt, mang đến một cảm giác thư thái, dễ chịu.
Cô nhìn vào gương, đối diện với Tư Mộ và tò mò hỏi: "Chiếc vòng này không phải hàng bán à?"
Vừa rồi, khi cô yêu cầu nhân viên lấy chiếc vòng ra, cô ấy rõ ràng đã ngập ngừng, và Thịnh Vân Cẩm cũng nhận ra chiếc vòng này không được niêm yết giá.
Tư Mộ nhìn thẳng vào đôi mắt rạng ngời của cô. Khuôn mặt nàng dần ửng hồng, như thể vừa nghĩ đến điều gì đó.
Nàng nghiêng mặt tránh đi, rồi bình tĩnh nói dối: "Chiếc vòng này quá đơn thuần, không có thiết kế hay ý nghĩa đặc biệt nào, nên chỉ được trưng bày chứ không có ý định bán."
Nàng dừng lại một chút, rồi nói thêm: "Nếu Thịnh tiểu thư thích, cứ xem như là quà tôi tặng cô."
Thịnh Vân Cẩm liếc nhìn Tư Mộ, người bỗng trở nên ngượng ngùng một cách khó hiểu. Cô làm bộ gật đầu ra vẻ hiểu chuyện, "Thì ra là vậy."
"Tôi rất thích chiếc vòng này."
"Cảm ơn Tư tổng."
...
Lâm Tiêu Ngộ đã chọn xong, gọi Thịnh Vân Cẩm sang. Tư Mộ nhìn bóng dáng của Thịnh Vân Cẩm, trong lòng nhẹ nhõm thở phào.
Thật ra, chiếc vòng cổ đó là do nàng cố tình đặt ở cửa hàng.
Nói đó là hàng trưng bày không phải là nói dối Thịnh Vân Cẩm, nhưng nó không chỉ để trưng bày.
Mặt dây chuyền hình chiếc lá tre đó, Tư Mộ đã vẽ dựa trên dấu ấn trên ngực mình, rồi điêu khắc thành ngọc.
Ban đầu, Tư Mộ định giữ mặt dây chuyền đó làm kỷ niệm. Nhưng càng về sau, nàng càng khao khát được gặp Thịnh Vân Cẩm ở ngoài đời thực, và tin rằng Thịnh Vân Cẩm chắc chắn tồn tại trên thế giới này.
Thế nên, sau đó, Tư Mộ đã biến nó thành một chiếc vòng cổ, trưng bày trong cửa hàng đông người qua lại.
Nàng có một cảm giác kỳ lạ rằng nếu Thịnh Vân Cẩm xuất hiện ở đây, cô ấy nhất định sẽ nhận ra mặt dây chuyền này.
Nhưng nhiều năm trôi qua, chiếc vòng cổ vẫn nằm ở một góc khuất nhất của quầy trưng bày, chưa từng có ai hỏi đến.....
Tư Mộ giật mình, những suy nghĩ hồi hộp trong lòng tan biến.
Nàng nhìn Thịnh Vân Cẩm đang trả tiền ở quầy thanh toán. Cô bạn của cô ấy tò mò liếc nhìn sợi dây chuyền trên cổ cô:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!