Chương 49: Gạch thật hút hàng máy nghiền gạo

Giang Cảnh Tường, Triệu Kiến Đan và Triệu Kiến Quân đã thành học sinh tiểu học lớp 1, thầy giáo dạy ngữ văn của bọn họ là Giang Minh Tông, còn cô giáo dạy toán là nữ thanh niên tri thức Đào Ngọc.

Từ lớp 1 cho tới lớp 3 đều là hai người họ phụ trách, còn lớp 4 với lớp 5 là lão hiệu trưởng với chủ nhiệm giáo dục phụ trách.

Ba đứa nhỏ thích ứng với cuộc sống ở trường học rất nhanh.

Các bạn học sinh lớp 1 thời buổi này tuổi cơ bản đều hơi lớn chút, Giang Cảnh Tường là nhỏ tuổi nhất.

Phổ biến mà nói, đại bộ phận người sẽ nhằm lúc con cái được 9-10 tuổi đưa tụi nó đến trường, mà cái đại bộ phận này chính là chỉ những nhà có tài lực nhất định, còn coi trọng học tập, thế mới nguyện ý đưa con cái mình đến trường đấy.

Tiền của bọn họ có hạn, không cách nào chống đỡ để con tiếp tục học lên, cho nên liền chọn cái tuổi này để con cái đi học được 2-3 năm, cái nữa là mấy đứa bé ở cái tuổi này trên cơ bản cũng hiểu chuyện rồi, tĩnh tâm xuống học tập được.

Hai ba năm sau mấy đứa nhỏ về cơ bản đã đọc và viết được, người cũng trưởng thành, có thể xem như lao động mà dùng.

Đại bộ phận người đều là như thế, mà số ít một bộ phận người mới sẽ tiếp tục học lên, học xong tiểu học lại cho đi học các cấp trung học cao hơn. Trung học thì trong thôn họ không có, cần thiết vào trong huyện thành.

Triệu Kiến Đan khá là cô đơn, bởi vì các bạn học nữ mới nhập học giống cô bé khá ít, trừ bỏ cô bé ra, chỉ có mỗi 2 bạn nữ nữa, một bạn thì có mẹ chính là cô giáo Đào Ngọc, còn một người khác thì ba của bạn ấy là công nhân.

Một người là có mẹ là giáo viên, một người là trong nhà khá là dư dả, bởi vậy mới sẽ đưa con gái đến trường đi học.

Nói cách khác là, nếu không phải có hai bạn có tình huống không giống bình thường này, nữ học sinh mới của năm nay chỉ có mình Triệu Kiến Đan.

Khi cô bé về nhà liền nói lại chuyện này cho Giang Cảnh Du: "Thím ơi, các thầy cô tụi con cũng nói, hiện tại nữ học sinh càng ngày càng ít, năm ngoái thì nữ học sinh nhiều, nhưng đại bộ phận là đi học 1 năm hoặc chỉ 1 học kỳ là nghỉ học rồi."

Mấy phụ huynh kia có kha khá một bộ phận là xúc động, họ bị Giang Cảnh Du k1ch thích, cảm thấy con gái của bọn họ cũng làm được, sau đó theo thời gian trôi đi, bọn họ bình tĩnh lại, có lẽ là nhận ra được chuyện vẽ vời kia không phải ai cũng có thể làm được, cũng có lẽ là đau lòng tiền, và bởi đủ loại lý do, những bé gái kia lại phải rời khỏi trường học về nhà, nên năm nay nữ học sinh mới nhập học chỉ có 3.

Con số này vẫn là khá nhiều rồi, vì mấy năm trước kia nữa một cô bé được đi học cũng không có.

Cố Hướng Hằng với Giang Cảnh Du đều thở dài một hơi, tạo thành hiện tượng thế này, một cái là do quan niệm, một cái là do nghèo.

Quan niệm trọng nam khinh nữ còn cần thời gian để rửa sạch dần dần, mà nghèo cũng là căn cứ vào hiện thực.

Dưới tình huống ngay cả để no bụng cũng không có cách nào, ai mà nỡ nện mấy đồng tiền không còn thừa mấy của nhà mình tới trường học chứ.

Học phí hiện tại không rẻ đâu nhé, học phí một năm tới mấy tệ, có thể mua được mấy cân thịt, cũng có thể mua được gần mấy chục cân lương thực.

Giang Cảnh Du sờ sờ đầu Triệu Kiến Đan: "Hy vọng qua 2 năm nữa trường của tụi con sẽ càng đông hơn, các bạn học nữ cũng nhiều hơn."

Triệu Kiến Đan mạnh mẽ gật gật đầu: "Thím, sẽ!"Hiện tại Triệu Đại Thạch là trợ thủ số một của Lỗ sư phụ, Lỗ sư phụ muốn anh ta làm cái gì, anh liền làm hết mà không thiếu tẹo nào.

Đại đội trưởng nói Lỗ sư phụ thưởng thức người làm việc thành thật, bảo anh ta nghe lời Lỗ sư phụ, anh ta cũng nghe, Lỗ sư phụ nói đông anh ta tuyệt không dám đi tây.

Nung gạch rất vất vả.

Mặc kệ là lên núi đào đất, vận chuyển xuống, hay là lúc nung lò, tất cả đều là việc nặng tốn sức, ai mà sức yếu chút xíu đều không chịu nổi.

Triệu Đại Thạch gầy, vợ và mẹ anh ta đều đau lòng: "Con gầy rồi, ăn nhiều chút, không ăn no thì thân thể con sẽ không chịu nổi mất."

Triệu Đại Thạch sờ sờ cái ót, khờ khạo cười: "Đúng là phải ăn nhiều chút."

Mẹ Triệu cũng liền cười theo: "May mà đại đội trưởng săn sóc đám mấy đứa bay, chỉnh công điểm của mấy đứa lên cao, còn phát phúc lợi cho nữa, chứ không thì sao mà chịu đựng nổi, người mà, có phải bằng sắt đâu."

Trợ cấp nói trên đây chính là nói cách đoạn thời gian sẽ phát trứng gà để bọn họ bồi bổ sức khỏe.

Không phải mẹ Triệu nói đâu, này đây nếu mà không thêm công điểm nhiều lên, lại không có trợ cấp nữa, bà ta thiệt không chịu để con trai đi làm việc này, vì quá vất vả.

Cũng chính là bởi vì có phần trợ cấp kia, bọn họ mới còn có thể tiếp tục làm.

Hiện tại mắt thấy mấy đứa con trai đều phải thành gia lập nghiệp, tính tình mẹ Triệu phải bình thản hơn trước kia rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!