Vừa nói đến muốn xây lại trường học, lão hiệu trưởng của trường đã không ngồi yên được, mời hai vợ chồng qua nói kỹ hơn.
Trong văn phòng giáo viên nho nhỏ này, tất cả thầy cô đều ở đây, mỗi người một bàn, điều kiện rất đơn sơ.
Lúc Giang Cảnh Du với Cố Hướng Hằng vào cái văn phòng này còn thấy được Giang Minh Tông, cô chào hỏi: "Bác cả."
Cố Hướng Hằng cũng chào hỏi: "Bác cả."
Giang Minh Tông lúng ta lúng túng gật đầu: "Thật sự tính trùng kiến trường tiểu học?" Ông ta bị Giang Cảnh Du mỉa mai một trận liền tự thấy không còn mặt mũi gì trước mặt cô, nên rất ít đáp lời với cô, nhưng mà hiện tại lại không phải lúc cố kỵ mặt mũi, ông ta cũng chờ mong trường có thể được trùng kiến.
Tiểu học thôn chỉ có 2 người có biên chế chính thức thôi, một người là lão hiệu trưởng, người còn lại là chủ nhiệm giáo dục, dư lại đều là giáo viên lên lớp thay.
Nhưng mà tất cả giáo viên cộng thêm hiệu trưởng và chủ nhiệm cũng mới 4 người, không có hậu cần, tất cả các cương vị khác đều là mấy người làm giáo viên kiêm nhiệm.
Giáo viên dạy thay trừ bỏ bác cả Giang Minh Tông của Giang Cảnh Du ra còn có một cô giáo tên là Đào Ngọc, cô ấy là nữ thanh niên tri thức xuống nông thôn sớm nhất ở chỗ này, sau này lại gả cho người của thôn bọn họ, bởi vì có bằng cấp cao nên được trở thành giáo viên dạy thay của tiểu học thôn. Hiện tại Đào Ngọc đã hoàn toàn dung nhập vào chỗ này, cô ấy nhìn thấy ánh mắt Giang Cảnh Du thì chủ động lộ ra tươi cười.
Giang Cảnh Du đáp lại một nụ cười, lão hiệu trưởng dọn ghế ra: "Điều kiện đơn sơ, tùy tiện ngồi nhé."
Đôi mắt ông cụ rất là chờ mong: "Trường của chúng ta thật sự nên xây lại."
Lão hiệu trưởng là một người đáng được tôn kính, ông cụ có biên chế, đức cao vọng trọng. Theo lý mà nói thì cuộc sống của ông cụ hẳn là rất không tệ, nhưng mà điều kiện sinh hoạt của nhà ông cũng không tốt bởi vì sức khỏe vợ ông không tốt lắm. Tuy vợ ông ấy không đến mức có khuyết điểm về sức khỏe tim mạch như ông cậu của Giang Cảnh Du, nhưng cũng là người cần thường xuyên khám bệnh uống thuốc, nên tất cả gánh nặng nuôi gia đình đều đè trên người lão hiệu trưởng.
Về phần con cái, trước kia bọn họ có một trai một gái. Nhưng mà nói tiếp, con trai hiệu trưởng vào trong núi một chuyến liền mãi không về được nữa, phát động rất nhiều nhân thủ vào tìm nhưng người cũng chưa tìm được, tám phần là đã xảy ra chuyện. May mắn lúc ấy trong bụng con dâu ông cụ có con rồi, sinh cho nhà ông cụ một đứa cháu nội, sau đó liền tái giá.
Hai vợ chồng già nuôi cháu trai lớn lên, hiện tại cháu trai bọn họ cũng đã thành niên.
Trừ bỏ đứa cháu nội kia, tất cả tâm lực của lão hiệu trưởng đều dồn lên trường học.
Cơ hồ mỗi năm ông cụ đều sẽ giúp đỡ một ít học sinh tiếp tục cầu học, có mấy người có tiền đồ hiếm thấy trong thôn bọn họ hiện tại ấy, một nửa trong số họ là được ông cụ giúp đỡ học tiếp, cuối cùng mới có bản lĩnh nắm lấy cơ hội đấy. Hiện tại người lăn lộn tốt nhất là đang làm cán bộ trong chính phủ.
Bởi vì sự giúp đỡ vài thập niên như một ngày của ông cụ, nên trong thôn kính trọng lão hiệu trưởng này mười phần.
Cố Hướng Hằng gật đầu: "Đúng vậy, trường học chúng ta lâu năm ít tu sửa, rất khó chống đỡ tiếp nữa, hiện tại trên sổ cũng có tiền, tốn chút tiền mua chút nguyên vật liệu về xây dựng lại một cái."
Việc này Cố Hướng Hằng đã mở hội nghị với đám cán bộ trước rồi, mọi người đều tán đồng. Nếu là dựa theo kế hoạch, vậy thì là vào lúc nghỉ đông, còn giờ là lên làm trước tiến độ.
Nghe thấy Cố Hướng Hằng nói, lão hiệu trưởng mừng cực: "Vậy thì nên xây dựng thế nào? Là trùng kiến ở vị trí cũ sao?"
Ba người khác cũng rất kích động: "Thật sự sẽ trùng kiến nha!"
Cố Hướng Hằng: "Xây ngay trên miếng đất trống đằng sau trường hiện tại, còn chỗ này thì trước để đó, còn phải dùng tới, chờ về sau học sinh nhiều rồi, phòng học không đủ dùng thì lại hủy chỗ này đi."
Đằng sau ngôi trường hiện tại này có miếng đất trống, đó là chỗ bọn nhỏ chơi đùa.
Lão hiệu trưởng gật đầu liên tục, "Đúng vậy, miếng đất đằng sau để không đó cũng vô dụng, có thể, vừa đúng thích hợp."
Giang Minh Tông cũng cười, theo sau như nhớ tới gì đó, "Vậy nguyên vật liệu phải làm sao bây giờ?"
Gỗ thì ngay trên núi thôn bọn họ đã có, nhưng mà gạch với mái ngói thì...... khó mà nói.
Bị bốn người chờ đợi nhìn chằm chằm, Cố Hướng Hằng gật đầu đáp ứng: "Chuyện này tôi sẽ đi liên lạc."
Lời này vừa ra, đám người trong văn phòng liền vui như hoa nở.
Lão hiệu trưởng vui sướng: "Về sau mấy đứa nhỏ đi học không cần mang theo nón cói nữa."
Chủ nhiệm: "Về sau mùa đông cũng sẽ không lọt gió."
......
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!