Chương 46: Cố nhân tới chơi

Diệp Hồng Tú nghe con gái nói xong, thấy trong lòng rộng thoáng, cũng không rối rắm nữa.

Đúng vậy.

Chính bọn họ vẫn đang như sờ đá qua sông, ai dám dõng dạc dẫn dắt mọi người cùng nhau phát triển? Nếu xảy ra chuyện thì ai gánh trách nhiệm?

Tự đi học đi nha, mọi người đều có tay có chân cả.

Cố Hướng Hằng là đại đội trưởng thôn Thượng Trang bọn họ, chứ không phải cán bộ lãnh đạo trong huyện, sao mà phải dạy cho mọi người chứ? Đấy không phải nghĩa của con rể bà, nên nếu muốn nói thì đây cũng coi như vượt chức vụ đi?

Mấy thôn khác muốn phát triển chăn nuôi, vậy thì cán bộ thôn đó tự mà đi tổ chức cử người đi học, ấy mới hợp lý, vậy thì khi xảy ra vấn đề mới không trách được ai.

Nếu thành công, người khác cũng không hưởng xái của bọn họ được.

Nếu đại đội trưởng Tống thật sự phái người đi học, làm cho tốt việc này, công lao đều là của ông ta, khi đó không chỉ nhà mẹ đẻ của bà, mà cả thôn Tế Liễu đều sẽ nhớ kỹ cái tốt của ông ta.

Mà tương ứng, nếu xảy ra sai lầm, cũng là tự ông ta phụ trách.

Chứ không mà thiệt như con gái bà đã nói, xảy ra vấn đề gì...... Chỉ gia cầm của thôn mình xảy ra vấn đề đã muốn hộc máu, càng khỏi phải nói tới của thôn khác, cái trách nhiệm này quá lớn, bà không gánh nổi, con gái bà mấy đứa nó cũng không gánh nổi.

Diệp Hồng Tú cầm một cái địa chỉ, về nhà.

Giang Cảnh Đằng nhìn thấy mẹ về, hỏi bà: "Mẹ, chị nói thế nào?"

Sắc mặt Diệp Hồng Tú bình thản: "Trước đó là mẹ thiếu suy xét, việc này dù cho chị con mấy đứa nó có thể dạy cũng không được, việc này để mọi người tự đi cân nhắc, phái người đi học tập đi."

Giang Nguyên Đồng với Trương Lưu Vân nghe được, âm thầm gật đầu.

Nếu cháu gái mà thật sự nguyện ý dạy cho thôn khác, bọn họ phải đi khuyên, nhưng hiện tại xem ra, mấy đứa nó vẫn là rất thanh tỉnh.

Cũng phải, mặc kệ thấy thế nào, cháu gái với cháu rể đều không phải kiểu người đi một bước nhìn một bước kia, hai đứa nó đều có dự tính trong lòng rồi.

Chờ đến chạng vạng, Diệp Bình Sinh với Điền Đại Nữu tan tầm liền tới đây, nhận được một tờ giấy.

Diệp Bình Sinh chưa từng đứng đắn đi học, sau này có đi lớp xóa nạn mù chữ vài lần, nhận được sơ sơ mấy chục chữ thường dùng, ông ta nhìn một chút, hình như đây là một cái địa chỉ, còn có tên người.

"Chị cả, đây là cái gì?"

Diệp Hồng Tú: "Đây là chỗ mà con gái với con rể tao đi thỉnh giáo mỗi lần đến tỉnh thành, người này cũng là người có thể hỗ trợ giải đáp các vấn đề. Hiện giờ cháu tụi mày quá được đoạn thời gian còn phải đến Đại học Nông nghiệp ở tỉnh thành thỉnh giáo người khác, trình độ còn đang nửa xô nước nào dám lắc lư bậy bạ, cho nên giờ mới đưa cái địa chỉ này ra, đội trưởng Tống muốn biết phải nuôi gà như thế nào, vậy đi mà hỏi nhân sĩ chuyên nghiệp đi."

Diệp Bình Sinh trợn tròn mắt, quơ quơ tờ giấy: "Không phải chứ, chị cả, sao chị lại không thể trực tiếp nói luôn cho bọn em biết chứ? Chứ nội lộ phí chi tiêu trên đường đi tỉnh thành thôi phải biết bao nhiêu? Cảnh Du tụi nó đã học thành công rồi, nói luôn cho bọn em biết là tiết kiệm sức lực với thời gian, kết quả không phải đều như nhau sao?"

Diệp Hồng Tú: "Cái đó sao mà giống nhau được? Nếu mà xảy ra vấn đề, không phải sẽ tìm tới con gái với con rể tao sao? Mày nói coi như vậy có oan hay không?"

Nhìn thấy cái vẻ buồn bực trên mặt thằng em, Diệp Hồng Tú giải thích: "Cháu ngoại gái tụi mày mới tiếp xúc tới cái ngành này có bao lâu đâu, đều chưa có trải qua chuyện gì hết, sao mà đi dạy người khác cho được? Dạy cái này là tương đương với mày đi bái sư học nghề, mà mới lần mò được có một hai năm như này, kết quả tao bắt mày dạy đồ đệ, mày nói coi mày có thể dạy đồ đệ được không?

Để không lầm lỡ con cháu, muốn học thì đi tỉnh thành mà học tập, bên người ta mới là chính thống."

Diệp Bình Sinh ngượng ngùng, ông ta hiểu rõ ý chị cả, nhìn tờ giấy này mà phát ngốc: Hay cho một cái biện pháp thoái thác, như này còn không phải là không muốn dạy sao? Còn phải ngàn dặm xa xôi đi tỉnh thành, cũng không biết đại đội trưởng có chịu đi hay không, nếu đi thì lại là ai đi đây nhỉ?

Đi sang bên kia phỏng chừng, chắc chắn phải phái người có học vấn đi mới được. Thêm cái nữa là trời xa đất lạ cũng không biết có thể tìm đúng chỗ hay không nữa.

Chẳng qua...... Mặc kệ nói như nào, ông ta có thể có cái mà bàn giao với đại đội trưởng Tống rồi.

Diệp Bình Sinh suy nghĩ cẩn thận một phen, cũng cảm thấy có đạo lý. Nếu xảy ra sai lầm gì, chắc chắn là phải tìm đến đám Cố Hướng Hằng, đến lúc đó có miệng cũng nói không rõ. Đám gia cầm kia lỡ mà có con không cẩn thận bị bệnh, vậy là không chỗ nào để nói lý lẽ, rồi nếu bọn họ bị liên lụy, đến lúc đó cái chức đại đội trưởng này cũng không nhất định sẽ giữ được.

Như vậy là không có lời.

Có đứa con gái với con rể có tiền đồ đến vậy, chị cả được mấy đứa nhỏ trợ cấp không ít, sau đó chị cả lại trợ cấp đến ba mẹ của ông ta, đồ mà chị cả mang tới, nhà ông ta hai người lớn ngại thò lại gần, nhưng mà mấy đứa nhỏ vẫn có thể đi sang thơm lây chút xíu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!