Diệp Hồng Tú không biết con rể mình đi đâu làm gì, họ là giữa đường gặp được, bà chỉ biết là con rể đi xa nhà, xách theo tay nải, hành sự vội vàng.
Bà bận việc trong tay xong rồi tới nhà con gái một chuyến, hỏi con: "Con rể đi đâu vậy con? Mẹ hỏi nó nhưng nó cũng không rảnh nhiều lời với mẹ."
Giang Cảnh Du: "Ảnh muốn đi Du Thành, muốn đuổi kịp xe lửa đó."
Diệp Hồng Tú buồn bực: "Du Thành? Chưa từng nghe qua, nó qua bên đó làm cái gì? Hình như nhà nó cũng không có thân thích gì bên bển đâu." Bà nghĩ lướt trong đầu một vòng, xác định nhà họ Cố không có thân thích gì ở xứ khác.
Giang Cảnh Du: "Ảnh là qua bên đó thăm gia quyến của chiến hữu ảnh, ảnh có người chiến hữu hi sinh rồi, lưu lại 2 đứa con nhỏ, mẹ mấy đứa nhỏ cũng đã qua đời vào 2 năm trước, hiện tại đang được ông bà nội tụi nó chăm sóc."
Diệp Hồng Tú sửng sốt: "...... Đáng thương, nhưng có ông bà nội chăm sóc cho cũng được."
Lúc này Diệp Hồng Tú cũng có chút nghĩ mà sợ, vì nếu con rể còn ở bộ đội, con nó cũng có khả năng sẽ hy sinh, hiện tại thì tốt rồi, đã chuyển nghề về quê, không cần lo lắng cái đó.
Giang Cảnh Du thở dài: "Không phải, ông nội của mấy đứa nhỏ là ruột, nhưng bà nội là bà nội kế, quan hệ còn không tốt cho lắm, nên ảnh mới qua đó xem thử."
Diệp Hồng Tú đã nhạy bén nhận ra: "Quan hệ này là không tốt lắm, là không tốt đến cái mức độ sợ cậu kia hy sinh rồi thì hai đứa nhỏ sẽ bị ngược đãi hả?"
Mẹ kế rồi bà nội kế gì đó, xuất hiện loại tình huống này thật sự không ít.
Giang Cảnh Du gật gật đầu.
Diệp Hồng Tú liền nhíu chặt mày: "Lưu lại mấy đứa nhỏ đáng thương. Vậy giờ con rể qua đó là muốn chống lưng cho tụi nó đúng không? Chiến hữu nó có còn anh chị em gì khác không con?"
Giang Cảnh Du lắc đầu: "Có thì có đó, nhưng nhân phẩm thế nào thì khó mà nói, nên con đã nói với ảnh, nếu mà thật sự không được thì đưa hai đứa nhỏ về đây, nhà của bọn con cũng không thiếu hai miếng ăn này."
Giang Cảnh Du đây là tiêm một mũi dự phòng cho Diệp Hồng Tú, ngừa cho nếu Cố Hướng Hằng đón hai đứa nhỏ về, để mẹ mình đột nhiên biết được lại sốt ruột bốc hỏa.
Hiện tại nghe được vụ đó, Diệp Hồng Tú liền sốt ruột: "Nuôi một đứa nhỏ cũng không phải nói suông, nói nuôi là nuôi được đâu con. Hai đứa nhỏ, con phải lo lắng tụi nó ăn mặc, còn phải chú ý coi nếu tụi nhỏ sinh bệnh, rồi phương diện về phẩm tính cũng phải chú ý nữa. Tụi nó mấy tuổi rồi?"
Giang Cảnh Du: "Con biết hết mà, đứa lớn hiện tại cỡ 7-8 tuổi, đứa nhỏ thì hẳn là nhỏ hơn anh nó 1 tuổi."
Cũng chính là đứa lớn lớn hơn em trai út Giang Cảnh Tường của cô cỡ 1-2 tuổi.
Diệp Hồng Tú: "Là nam hay nữ vậy?"
Giang Cảnh Du: "Một nam một nữ."
Diệp Hồng Tú suy nghĩ: "Như này nếu mà phẩm hạnh ông bà nội tụi nó tốt, đi theo ông bà nội mà sống là được. Nếu ông bà nội mà không được, còn có anh chị em ruột thịt của cậu kia, có thể giúp đỡ chút cũng sống được, thật sự không được......" Diệp Hồng Tú rất rối rắm.
Giang Cảnh Du: "Người chiến hữu này trước kia giúp đỡ con rể mẹ không ít, bọn họ vào sinh ra tử, cảm tình rất tốt. Lúc con rể mẹ chuyển nghề về quê đó, người chiến hữu kia cũng không dư dả gì, thế mà còn tặng không ít đồ cho ảnh. Mẹ biết đó, mấy người chiến hữu của ảnh đó, không phải anh em ruột, nhưng vào sinh ra tử, cũng không khác gì anh em ruột, nếu bên nhà anh kia không có biện pháp nào thì thôi đưa hai đứa nhỏ về đi."
Nhìn thấy con gái như thế, Diệp Hồng Tú cũng không nói gì khác: "Con nghiêm túc nghĩ kỹ là được rồi. Thôi nuôi thì nuôi đi, đã 7-8 tuổi rồi, lại gặp được chuyện như vầy nữa, hẳn là sẽ trưởng thành, sớm hiểu chuyện, không cần quá nhọc lòng." Chứ không sao nói con nhà nghèo lo việc nhà sớm chứ.
Nuôi thì nuôi đi, cũng không phải nuôi không nổi.
Hiện tại con gái vẫn là giáo viên dạy thay, 1 tháng có được 8 đồng tiền, con bé còn đang viết bản thảo, đó cũng là một phần thu nhập. Con rể là đại đội trưởng, ngày thường tính được mức công điểm cao nhất, đến cuối năm còn có một phần tiền thưởng kha khá, sống dễ chịu hơn nhà người thường rất nhiều.
Hơn nữa nghĩ về chỗ tốt mà xem, hai đứa nhỏ 7-8 tuổi, lại nuôi thêm 2 năm là tới tuổi có thể xuống ruộng kiếm công điểm, lại có xuất thân gia đình như thế, chỉ cần hai đứa nhỏ học được vài phần lòng dạ như ba ruột của mình, vậy là về sau có thể tự mình đứng lên, vậy là thành người.
Tính tính toán toán, nuôi đến 18 tuổi, chính là 10 năm sau, nếu nuôi cho tốt, hai đứa nhỏ về sau cũng sẽ hiếu thuận, ngày thường còn có thể giúp đỡ làm chút việc vặt.
Diệp Hồng Tú thầm an ủi mình như thế đấy, nhưng trên thực tế nếu muốn nuôi thiệt, có lớn rồi cũng phải nhọc lòng.
Chờ khi mấy đứa nhỏ thành gia lập nghiệp, có lẽ còn nhọc lòng hơn.
Giang Cảnh Du quấn lấy cánh tay mẹ: "Mẹ, mẹ thật tốt."
Chuyện lớn vậy mà đã đồng ý rồi. Nói đến cùng cũng là bà mềm lòng, nếu hai đứa bé đụng phải chuyện rất không tốt, bà cũng nguyện ý giúp đỡ hai đứa nhỏ một phen.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!