Chuyện trong thôn dựa theo từng bước tiến vào quỹ đạo, mắt thấy sẽ càng ngày càng tốt, theo lý mà nói, Diệp Hồng Tú không nên có phiền não gì hết.
Con gái bà gả cho một lang quân như ý, vợ chồng hòa thuận.
Hai đứa con trai phía dưới cũng đều hiếu thuận hiểu chuyện, dù cho bà có nhắc vài lần, chuyện hôn sự của con trai lớn cũng không cần sốt ruột quá vì tuổi nó còn không lớn, nhưng mà bà có một điều lo lắng, chính là con gái gả qua cũng được hơn nửa năm rồi, theo lý mà nói thì nếu cảm tình của hai vợ chồng nó tốt thì sẽ được nghe tin vui rất mau thôi, nhưng mà không có.
Một điều khác khiến bà lo lắng là: Con gái trợ cấp nhà mẹ đẻ mình như này có phải hơi quá rồi hay không?
Trước kia con gái thường thường sẽ đưa đồ ăn sang đây, bà cũng nhận, quay đầu lại nhà mình có cái gì cũng đưa một phần sang cho con. Lễ thượng vãng lai, giá trị cũng không kém quá nhiều. Nhưng mà có phải cuộc sống của con bé gần đây đã quá tiêu dao tự tại rồi không nhỉ? Trên tay có được chút tiền đã tiêu sạch bách.
Cách mấy hôm liền ăn thịt, cuộc sống nhà địa chủ cũng chính là như thế đi.
Hiện tại con nó không chừa lối thoát cho ngày sau, chờ sau này nếu cần tiêu tiền lại không lấy ra được, nó phải nếm đủ mùi đau khổ.
Hôm nay, giữa trưa Diệp Hồng mới vừa về đến cửa nhà, đang tính vào bếp thì liền thấy con gái mình xách cái rổ tới đây, liền hỏi con: "Lấy gì vậy?"
Giang Cảnh Du: "Cà tím."
Chỉ cà tím thôi à?
Không phải, Diệp Hồng Tú mở ra nhìn một cái, quả nhiên, bà ngửi thấy mùi thịt.
Đây là cà tím kho thịt băm, còn có cá mặn, rất thơm.
Diệp Hồng Tú đậy nắp lại: "Mẹ biết mỗi tháng con đều có tiền lương, nhưng mà con tiêu xài như này thì tiền đâu cho đủ hả con! Trên tay con có còn tiền không?"
Giang Cảnh Du: "Mẹ, cà tím này là nhà mình trồng, không tốn tiền." Cà tím trồng trong sân nhà được chăm rất tốt, kết quả nhiều lắm. Lúc cô hái cà nhìn thấy nhiều trái chín như thế, liền hái hết nấu luôn, sau đó chia một ít ra đưa cho bọn họ.
Về phần nói tiêu tiền, thịt băm cô bỏ vô đây thiệt sự không nhiều lắm.
Nhưng mà theo góc nhìn của Diệp Hồng Tú, có thịt đã nói lên rằng các cô lại đi mua thịt: "Mẹ là đang nói cà tím sao? Mẹ là đang nói con lại đi mua thịt đây nè! Thịt không phải bỏ tiền à? Con có cá mặn nữa!"
Giang Cảnh Du: "Thịt không nhiều lắm, cũng không có ăn thường xuyên."
Diệp Hồng Tú: "Không thường xuyên? Con quên hổm bữa con đưa tới một tô thịt gà, rồi mấy bữa trước nữa con đưa một nửa con cá tới, lại đếm lên trước đó nữa có hôm con được con vịt không biết từ đâu, chia cho nhà mình một tô canh vịt lớn nữa kìa." Nói rồi bà đè thấp giọng: "Con nói chút coi, có phải con với con rể đã xài sạch sẽ tiền tiết kiệm rồi không hả?"
Cách mấy ngày liền ăn phong phú đến vậy, vậy thì tiền kia còn không phải chảy ào ào như nước đổ ra ngoài à.
Giang Cảnh Du cảm thấy còn được, vì hiện tại hai vợ chồng bọn cô một người có ngư trường, một người có mục trường, cá với gà và vịt đều không tốn tiền.
Mỗi ngày cô đều có thể câu được mấy chục con cá, đại bộ phận đều bán đi để đổi thành đồng vàng, có thể phát triển liên tục, thường thường lấy một con ra cũng đủ để cải thiện thức ăn.
Bên Cố Hướng Hằng cũng là như thế. Mấy con gà con và vịt con kia của anh nuôi một ngày là có thể trưởng thành và bắt đầu đẻ trứng, 2 tiếng là đẻ trứng 1 lần, 1 con gà trong 1 ngày có thể thu được 12 cái trứng, chúng nó đẻ trứng được 2 ngày sẽ không đẻ nữa. Nói cách khác, trong vòng 3 ngày anh sẽ có được 1 con gà mái già.
Hơn nữa nhà mình lại có thể trồng gạo và tiểu mạch, nên giờ bọn họ thiệt sự là cái gì cũng không thiếu.
Mỗi ngày hai vợ chồng ở trong nhà gỗ nhỏ trong game mở bếp nhỏ cho chính mình, hai người ăn đến mặt mày tỏa sáng, sau đó vừa ra thế giới hiện thực, che che giấu giấu cho mọi người cũng ăn được chút đồ ngon. Như thế đã là kết quả sau khi cô thu liễm rồi đấy.
Chẳng qua theo Diệp Hồng Tú mà xem thì vẫn là rất khác người là được.
Chỉ là cha chồng bà thích ăn, bỏ được, nên cũng không phải là cách mấy hôm liền ăn thịt à.
Giang Cảnh Du: "Mẹ, con không phải con nít nữa, có thể không hiểu chuyện sao? Không tốn bao nhiêu tiền, chỉ để lấy cái hương vị thôi. Cá mặn này cũng không phải là tự bọn con mua, là chiến hữu ảnh gửi tới, ảnh có người chiến hữu quê ở gần biển."
Diệp Hồng Tú: "Chiến hữu con rể gửi đồ tới, vậy con có gửi về lại chút đồ gì chưa?" Cũng không thể chỉ vào không ra.
Giang Cảnh Du: "Đưa rồi, đưa một ít đặc sản bên mình, hàng khô trong núi, còn có thịt hun khói và cá hun khói linh tinh."
Diệp Hồng Tú: "Vậy được. Mấy đứa con nha, cũng chỉ là tiêu dao trong khoảng thời gian này, chờ khi có con có cái rồi, có nhiều tiền hơn nữa cũng không đủ xài. Hai đứa tính khi nào thì muốn có con?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!