Chương 32: Tỏ lòng

Cố Hướng Hằng không ngờ được Giang Cảnh Du sẽ qua đây vào lúc này, tốn mất 2 giây hồi tưởng lại xem vừa nãy cô mới nói gì: "...... Muốn, tôi đang nghĩ xem có cần đổi với người khác một ít hay không đây, nếu đã vậy, vậy thì làm phiền thím rồi. Em ngồi trước đi, có muốn uống nước không?"

Giang Cảnh Du: "Không cần."

Cố Hướng Hằng rót cho cô một ly nước đặt ở bên cạnh: "Em chờ tôi một chút nhé, tôi đi lấy một ít đậu."

Không biết có phải hồi nãy nghĩ hơi nhiều hay không nữa, bây giờ Cố Hướng Hằng nhìn thấy Giang Cảnh Du liền có chút mất tự nhiên, anh vào trong phòng tạp vật nhưng không có vội vã kiếm đậu nành ngay, mà là hít sâu mấy lần, lại nhìn quần áo trên người mình một phen, ngửi ngửi mùi nữa.

Trên người anh hẳn là không có bị dính mùi gì khó ngửi chứ nhỉ?Giang Cảnh Du ngồi trên ghế phát ngốc.

Tâm tình...... Không biết nên hình dung thế nào nữa.

Hồi trước vẫn luôn là mẹ tác hợp bọn họ, đây vẫn là lần đầu tiên nghe được cái nhìn của người ngoài về bọn họ.

Đi lại gần sao?

Xác thật rất gần.

Còn có gì khác không? Nếu từ ngoại hình, tam quan mà xem xét, anh ấy là mẫu hình cô thích.

Anh ấy có thích cô không nhỉ?

Mà vừa đặt giả thiết như thế, Giang Cảnh Du phát hiện mình...... Cũng không thấy chán ghét, thậm chí còn có chút vui vẻ.

Ý, vui vẻ?

Giang Cảnh Du ý thức được cái gì đó, không ngồi yên được. Cô đứng dậy, xoay mòng mòng tại chỗ.

Ý?

Ý??

Ý?!!

Như thế còn không phải là thích sao!

Giang Cảnh Du cảm thấy mình cần chút thời gian ở một mình để chải vuốt rõ ràng ý nghĩ của mình. Nhận lấy đậu Cố Hướng Hằng đưa, cô không có dừng lại quá lâu đã vội vàng rời đi, và kết quả là vừa đúng lúc này bị thím Lan quay ngược trở lại nhìn thấy được, nhìn thấy cô bước ra khỏi nhà Cố Hướng Hằng. Bà ấy không khỏi lộ ra nụ cười tươi rói, vì xem chừng kiểu này không phải là người khác truyền bậy, mà hai đứa nhỏ này, hấp dẫn nhau.

Vì thế những lời bà vốn dĩ muốn nói đã không được nói ra, cười ha hả đi rồi.

Giang Cảnh Du rời đi, Cố Hướng Hằng cũng không cách nào bình tĩnh lại được, anh cảm thấy mình cần một người đứng xem.

Anh đi tìm ông bạn nối khố Từ Thanh Tùng đã kết hôn sinh con của nguyên chủ, hỏi anh ta vấn đề này.

"Hả? Cái gì là thích hả?" Từ Thanh Tùng vò đầu: "Sao cậu lại hỏi vụ này, có tình huống hả?"

Cố Hướng Hằng thay đổi một loại cách hỏi: "Cậu với đối tượng của cậu là làm sao mà ở bên nhau?"

Từ Thanh Tùng cười hề hề: "Mẹ mình nhìn trúng trước, sau đó mình liền trộm đi nhìn thoáng một cái, liếc mắt một cái là nhìn trúng cổ liền, sau đó đi xem mắt, ở chung một đoạn thời gian, cảm thấy cô ấy tốt, sau đó liền đính hôn."

Cố Hướng Hằng: "Vì sao cậu sẽ cảm thấy cô ấy tốt?"

Da Từ Thanh Tùng đen, giờ nói đến cái đề tài này, ôi màu da đã biến thành vừa đen vừa đỏ: "...... Gì gì kia, nói sao ta? Mình cảm thấy cô ấy tốt, chính là như này nè...... Ài, chính là muốn chung sống với cô ấy đó. Khi đó trừ bỏ nhà mình còn có mấy nhà khác tiếp xúc với nhà cô ấy nữa, mà khi đó bọn mình còn chưa có xem mắt, aiya, khi đó biết được còn có người nhà khác, mình cảm thấy không được, nếu mà cô gái này gả cho người khác rồi, mình chắc phải nghẹn chết mất, cho nên cậu ngẫm lại, nếu mà cô gái cậu thích không có gả cho cậu mà gả cho người khác, về sau người ta là người một nhà, làm mẹ cho con của người khác, cậu chỉ là người qua đường chỉ có thể đứng bên cạnh nhìn, có đau lòng không?"

Cố Hướng Hằng thử tưởng tượng cảnh tượng Giang Cảnh Du gả cho người khác, mày lập tức thắt lại, cắn chặt hàm răng, trong lòng lại bừng tỉnh.

Anh không hy vọng bên cạnh Giang Cảnh Du có xuất hiện phái nam nào khác trừ bỏ chính mình.

Ngoại trừ thân nhân.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!