Chương 30: (Vô Đề)

Giang Cảnh Du chỉ nhớ rõ sinh nhật của Diệp Hồng Tú, sinh nhật của mình thì ngược lại bị cô xem nhẹ.

Diệp Hồng Tú thấy cô như có vẻ đã quên cũng không có nhắc nhở cô. Trừ bỏ nói một lần ở chỗ đại đội trưởng ra, trong nhà là một lần cũng chưa có nhắc tới. Bởi vậy nên tới hôm sinh nhật của cô, Giang Cảnh Du vừa tỉnh liền thừa lúc này vào game check

-in, tưới nước, thu hoạch, kết quả vừa vào liền thấy được Cố Hướng Hằng còn tới sớm hơn cô.

Câu đầu tiên khi anh mở miệng nói là: "Buổi sáng tốt lành, sinh nhật vui vẻ! Trước đó có nghe mẹ em nói hôm nay là sinh nhật em, chúc em vĩnh viễn thanh xuân dào dạt, đây là chút tâm ý nho nhỏ, hy vọng em thích nó."

Cố Hướng Hằng rối rắm mấy hôm mới nghĩ kỹ mình sẽ tặng cái gì. Trước kia có nghe Giang Cảnh Du nhắc tới bảo cô thích đồ tre trúc, anh liền lên núi chọn lựa kỹ càng một vài cây, ở trong nhà tốn không ít thời gian mà xử lý những cây trúc kia, còn hơ lửa chúng.

Đồ trúc dùng lửa hơ cho khô rồi sẽ dùng khá bền, dùng nó để đựng nước hay ăn cơm, nó sẽ mang theo một cỗ mùi hương thanh mát tự nhiên của cây trúc.

Nguyên một bộ đồ trúc này bao gồm 4 cái ly lớn, 4 cái ly nhỏ hơn, 6 cái chén, 6 đôi đũa. Nguyên bộ màu sắc xanh tươi, phần vành rìa đều đã được mài giũa bóng loáng, sẽ hoàn toàn không để tay bị xóc dằm, vừa thấy Giang Cảnh Du đã thích rồi: "Anh mua ở đâu vậy?" Trên này tuy không có hoa văn gì quá nhiều, chỉ là lại hợp ý cô, cô chính là thích sắc xanh lục thiên nhiên của cây trúc như thế này.

Thấy cô thích, Cố Hướng Hằng cười: "Đây là tự tôi làm." Anh còn có một ít sản phẩm thất bại nữa, chẳng qua những sản phẩm thất bại kia đều bị anh xử lý rồi, nguyên bộ này là những món tốt nhất anh làm được.

Giang Cảnh Du kinh ngạc: "Tự mình làm sao? Rất tốn công sức đó." Nguyên bộ này không biết đã để anh tốn bao nhiêu thời gian, Giang Cảnh Du có chút ngượng ngùng, món quà tự tay làm này so ra có tâm ý hơn tiêu tiền mua nhiều lắm.

Nhìn thấy cô có chút muốn chống đẩy, Cố Hướng Hằng giải thích một câu: "Tôi lên núi chặt tre trúc, vừa lúc có hứng thú nên làm một đám, sau đó chọn một ít tặng cho em, đừng ghét bỏ."

Giang Cảnh Du: "Sao ghét bỏ được, tôi rất thích, cảm ơn."

Lần sau tới sinh nhật anh, cô cũng tự mình động thủ làm vài món tặng cho anh, như vậy là huề.

Nghĩ đến đó, Giang Cảnh Du vui rạo rực nhận lấy. Theo lý mà nói thì bộ này cô nên đặt trong nhà gỗ nhỏ mà sử dụng, nhưng mà cô một ngày ba bữa, trừ bỏ lúc tự thêm cơm cho chính mình sẽ ở chỗ này ra, còn lại đều là ở bên ngoài, hơn nữa những cái ly chén cô dùng ở trong nhà đều bị mẻ vài chỗ, lúc uống nước cô đều phải thật cẩn thận mà tránh đi chỗ bị mẻ, để tránh cho không cẩn thận làm miệng mình bị thương.

Cho nên cô liền lấy 2 cái ly ra ngoài, đặt ở trong nhà sử dụng.

Trong nhà có chút gì, Diệp Hồng Tú vẫn luôn nhìn chằm chằm đây. Bởi vì không có nói trước, bà chỉ nấu cho cặp song sinh của mình mỗi đứa một quả trứng gà và tối hôm sinh nhật đó, sau đó liền bắt đầu quan sát.

Bà không cảm thấy đại đội trưởng sẽ tặng quà ngay trước mặt, vì không có lý do nha, trừ phi là hai đứa nó thiệt sự có cái gì, hơn nữa đã tới nước muốn bàn chuyện cưới hỏi rồi, vậy thì đại đội trưởng sẽ tới cửa xum xoe, nhưng theo quan sát của bà cho đến bây giờ, hai đứa nó còn chưa có tới một bước đó.

Cho nên bà không có nói, chỉ là âm thầm quan sát. Vào hôm sinh nhật còn chưa thấy được cái gì, bà còn có chút thất vọng, Giang Minh Trí an ủi bà, ngày thứ ba bà liền thấy được một đôi ly trúc đột nhiên xuất hiện này, lúc ấy đuôi mày bà liền nhếch lên, hỏi con gái: "Cảnh Du, hai cái ly này ở đâu ra vậy con? Tay nghề không tồi nha."

Vì bà thoạt nhìn là thuận miệng hỏi một cái thôi, nên Giang Cảnh Du không để ý, "Bạn tặng ạ."

Sau lưng cô, Diệp Hồng Tú mặt mày hớn hở.

Bạn à?

Là bạn nào thế?

Trước kia bà còn từng lo lắng con gái quá mức quái gở ở phương diện này, bởi vì con bé căn bản là không có bạn bè gì.

Hiện tại con gái có công việc, nhưng chắc không phải những giáo viên đồng nghiệp của con bé ở tiểu học huyện thành, vì bọn họ ở huyện thành mà, còn thứ như tre trúc này, ở nông thôn mới thường thấy.

Như vậy mà suy luận ra, khả năng là đại đội trưởng tặng có tới tám chín phần mười.

Chẳng qua suy luận cũng cần được nghiệm chứng, vì thế bà lại tìm một thời gian tới cửa tìm anh xin cố vấn chút chuyện, sau đó liền thấy được kiểu ly trúc cùng dạng ở trong nhà đại đội trưởng, chỉ là không có đẹp như hai cái ly của con gái.

Tươi cười trên mặt Diệp Hồng Tú nhất thời tỏa sáng hơn: "Đại đội trưởng, cái ly này là tự con làm à?"

Cố Hướng Hằng không cảm thấy có gì: "Dạ đúng."

Diệp Hồng Tú khen: "Tay nghề đại đội trưởng tốt nha, để sau này thím cũng bảo bọn họ làm mấy cái ly như vậy xài ở trong nhà, đúng rồi, đại đội trưởng, con cũng tới tuổi rồi, không có suy xét lập gia đình sao?"

Cố Hướng Hằng: "Con cảm thấy cái này không liên quan mấy tới tuổi, duyên phận tới rồi quan trọng nhất."

Diệp Hồng Tú tán đồng: "Lời này nói có đạo lý lắm, là người sống cả đời với mình mà, hợp tâm ý quan trọng nhất."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!