Giang Cảnh Du: "Vương Bằng Phi không biết chuyện cô làm nhỉ."
Giang Kiều tự có tật giật mình, cảm xúc kịch liệt: "Chị đang nói cái gì vậy, sao tôi lại nghe không hiểu, chị đừng có đang êm đẹp lại đi bôi nhọ tôi!"
Bí mật lớn nhất của cô ta là trọng sinh, sao cô ta có thể nói cho người khác?
Dù có là Vương Bằng Phi cũng không có khả năng.
Cái bộ dáng như bắt được nhược điểm của cô ta của Giang Cảnh Du chắc chắn cũng là giả. Giang Kiều liều mạng nhớ lại mình đã làm cái gì, sau đó an tâm, thiệt ra cô ta cũng không có làm cái gì, chỉ là đứng một hồi trước cửa phòng bệnh của một người xa lạ mà thôi.
Cái gì cô ta cũng chưa có làm.
Cái gì cũng không biết.
Hành động của cô ta vừa nãy lại không phải rất quá đáng, theo đạo lý mà nói cô ta chẳng có lý do gì để quen biết Lôi Đa Lương.
Giang Cảnh Du đương nhiên cũng biết điểm này, hơn nữa trọng sinh...... Cả cái gọi là xuyên sách này cũng rất huyền huyễn, cô sẽ không nắm chặt điểm này không bỏ, đều là phong kiến mê tín, cái cô phải làm, là cố ý làm cô ta ghê tởm.
Vẻ mặt Giang Cảnh Du vô tội: "Chẳng lẽ cô không biết, tôi đã tận mắt nhìn thấy được cô ở ngoài phòng bệnh lưu luyến không rời, nhưng trong phòng bệnh không phải Vương Bằng Phi đó chứ?"
Quả nhiên, Giang Kiều bị nghẹn ứ: "Chị đang nói bậy cái gì đó!" Cô ta nghiến răng nghiến lợi, sao mà cô ta còn có thể trộn lẫn với cái thằng cặn bã kia được? Còn lưu luyến không rời? Tao nhổ! Nếu không phải sợ bẩn tay mình, cô ta hận không thể để cái thằng kia chết quách cho rồi.
Giang Cảnh Du: "Chẳng lẽ tôi nói sai rồi, hai người không phải tình nhân cũ, mà là vợ chồng à?"
Dứt lời, cả người Giang Kiều đều run lên, vợ chồng? Cô ta kinh nghi bất định mà nhìn Giang Cảnh Du, hư trương thanh thế: "Tôi căn bản là không biết người chị nói là ai!"
Giang Cảnh Du thở dài một hơi: "Được thôi, cô nói không biết thì không biết vậy, cô nói không quen biết thì không quen biết, chỉ là, Giang Kiều à, tôi chưa từng làm việc gì có lỗi với cô mà nhỉ? Cô làm những việc này, tối đến không có gặp ác mộng sao?"
Giọng nói cô sâu kín: "Người đang làm, trời đang nhìn, cô nói xem, đúng không?"
Giang Kiều bị cô nói cho lông tơ dựng thẳng hết cả, trên mặt cứng đờ, ác mộng? Ác mộng gì? Chẳng lẽ chị ta thật sự biết cái gì đó?
Giang Cảnh Du tiến lên giữ chặt tay cô ta: "Đi, chúng ta cùng vào trong tìm tên kia ôn chuyện." Vờ như muốn cùng nhau vào tìm Lôi Đa Lương.
Giang Kiều lập tức yếu thế: "Chị ơi, em cảm thấy chúng ta có hiểu lầm, để ngày khác, em giải thích kỹ càng với chị sau."
Nói xong rồi liền cố tránh thoát khỏi tay Giang Cảnh Du, chạy trối chết, tim cô ta đập bùm bùm như mất tần suất cố định, tâm loạn như ma.
Giang Cảnh Du đã biết những gì? Chẳng lẽ chị ta cũng trọng sinh?
Không không không! Giang Kiều lập tức phủ nhận, không có khả năng Giang Cảnh Du cũng trọng sinh, vì nếu chị ta trọng sinh, chị ta chắc chắn sẽ không từ bỏ Vương Bằng Phi.
Huống hồ dù cho chị ta trọng sinh cũng đã muộn rồi, cô ta với Vương Bằng Phi đã thành một đôi, rất mau thôi cô ta sẽ liền sinh hạ con cháu nhà họ Vương, mà Giang Cảnh Du đến giờ vẫn độc thân, cái tiếng bắt bẻ của nhà bọn họ giờ đã nổi khắp thôn làng, người thành phố cũng chướng mắt đấy, có cái thanh danh này rồi, xem về sau chị ta còn tìm đối tượng được kiểu gì!
Cô ta vừa cuốc bộ trở về, vừa an ủi chính mình.
Về phần Lôi Đa Lương, gã bị cô ta cố tình bỏ qua.
Giang Cảnh Du nhìn bộ dáng chạy trối chết của đối phương, tâm tình trở nên tốt hơn một chút. Làm như vậy không thể hả giận, nhưng mà cô cũng không thể thật sự động thủ với thai phụ được, nên thu chút lợi tức trước đã, dọa cô ta một cái. Với cái tính kia của cô ta, phỏng chừng tiếp sau đây sẽ phải ngừng nghỉ để cho cô có đầy đủ thời gian để mà thăm hỏi danh y.
Về đến nhà, nhà còn chưa có ai về, Giang Cảnh Du bèn dạo trong sân một vòng trước, ngắt rau dại dưới mái hiên băm đi cho gà ăn, lại ném một ít cho con heo đang kêu hừ hừ.
Nhìn chúng nó ăn đến chả buồn ngẩng đầu lên, cô lại cho máng ăn thêm chút nước. Xử lý xong xuôi những việc này, nhìn nhìn sắc trời, tiến vào phòng bếp.
Việc trong nhà bếp cô đã quá ư là quen thuộc rồi, nhớ hồi hiện đại trên cơ bản là một ngày ba bữa đều là tự mình nấu nướng, hiện tại làm đầu bếp gia đình cũng chẳng có gì không quen, hơn nữa bởi vì thời đại cực hạn nên không có nguyên liệu nấu ăn hay là bước đi phức tạp gì, rất đơn giản.
Một lát sau, Giang Cảnh Tường đã trở lại, sau đó Trương Lưu Vân với Giang Minh Trí bọn họ cũng về ngay sau đó, người về cuối cùng chính là Trịnh Nhạc Anh.
Trịnh Nhạc Anh xuống ruộng làm việc mấy ngày, chịu khổ dữ lắm, cô nàng vừa về là đặt mông ngồi phịch xuống, nhe răng trợn mắt, xòe tay ra, trên tay đã nổi lên mấy cái bọt nước; eo đau, chân cũng đau luôn. Giang Nguyên Đồng thấy cô nàng như này có chút đau lòng, nhưng cũng không có bảo ai hỗ trợ cho, vì con bé luôn phải thích ứng, chờ quen rồi sẽ không vất vả vậy nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!