Chương 20: Vào núi

Nếu Giang Nhược Thư gọi Giang Cảnh Du là ông nội, thế thì con bé phải gọi mình là cái gì?

Nếu thế chả phải con bé thành người cùng thế hệ với mình, rồi có phải ba con bé còn phải gọi nó một tiếng chú hay không?

Nghĩ đến đây, Giang Nguyên Đồng bị chọc tức đến cười, cười ha ha ha ra tiếng, nhìn Giang Minh Tông: "Đúng vậy, chính chủ ra rồi này, mày có cái gì thì nói với con bé đi, chỉ là có câu tao phải nói trước, mấy nhân mạch gì gì kia mà mày nghĩ đều là tự mày phán đoán cả, vụ này tao không có nhúng tay."

Nghe thấy ông cụ nói như thế, Giang Minh Tông không nhịn được mà nhíu mày, cả khuôn mặt đỏ đen hồng đều có, đối với một tiểu bối như thế, ông ta có thể nói được sao? Da mặt ông ta còn chưa dày đến thế.

Nhưng mà đối với Giang Nguyên Đồng thì lại khác, đây ba ông ta nợ ông ta.

Mẹ ruột ông ta qua đời chỉ mới một năm đã cưới vợ mới, rồi cũng vứt luôn ông bà ngoại của ông ta ra sau đầu, như thế sao có thể không làm mẹ thất vọng.

Nhưng mà nhìn cháu gái mới mười mấy tuổi, tuổi xêm xêm con cái ông ta, Giang Minh Tông lại không cách nào đúng lý hợp tình mà bảo cô nhường công việc của mình, vì ông ta còn muốn mặt. Đứa cháu này ấy à, nhìn cặp mắt kia của Giang Cảnh Du, ông hự hự hoài không nặn ra nổi một chữ.

Một hồi lâu sau ông ta mới khởi động lại khí thế: "Có đứa nào nói chuyện với bác cả mình vậy sao, gia giáo của bay đi đâu rồi, mày ở đây lúc nào?"

Giang Cảnh Du: "Con vẫn luôn ở trong phòng mình ạ, nếu bác cả muốn hỏi con đã nghe được cái gì, vậy con có thể trực tiếp trả lời bác, con nghe được hết cả rồi, có nghi vấn gì sao bác lại không trực tiếp đi hỏi con? Có một số việc ngay cả ông nội cũng không biết, nếu khi trước ông nội có nhân mạch, vậy thì con sẽ không cần phải về nhà làm ruộng, còn cả em trai con nữa, nó không phải cũng đã ở nhà làm việc nhà nông nhiều năm rồi sao, cơ hội vẫn luôn ở đó đấy thôi."

Giang Cảnh Du nhìn thẳng hai mắt ông ta, khí thế kinh người: "Nhưng không phải tất cả mọi người đều có thể bắt lấy, hơn nữa còn có bản lĩnh lên làm."

Giang Minh Tông há mồm lại ngậm lại, đấy là nói ông ta không có bản lĩnh?

Giang Cảnh Du tiếp tục cười: "Bác cả không có nghĩ nhiều đâu ạ, con chính là ý đó đấy, cho nên bác hãy rộng lòng chút, đừng có tới tìm ông nội nói mấy cái có có không không, bác tới nhà lâu vậy rồi mà con không nghe được bác hỏi ông nội chút rằng vì sao bữa nay ông không đi làm, liệu có phải ông nội thấy không thoải mái chỗ nào hay không. Bác cả à, con biết con nói mấy lời này không lễ phép, nhưng theo ý con thì bác cũng chả lễ phép gì với ông nội hết."

Giang Minh Tông gắt gao ngậm mồm lại, trên mặt không biết là giận hay là xấu hổ mà đỏ bừng.

Giang Cảnh Du: "Con làm giáo viên mỹ thuật ở tiểu học huyện thành, về phần nguyên nhân thì bác cả cũng biết đó, con vẽ tranh còn tạm được, chứ không thì cũng không thể đăng truyện cập nhật trên báo. Nếu bác cả hay là anh họ có cái bản lĩnh ấy, con đường này không thông thì vẫn còn đường khác, bác nói đúng chứ."

Giang Nguyên Đồng nghe rồi nhướng môi: "Sống cả đống tuổi sống hết trên người chó rồi hả, cái đạo lý này cháu gái mày cũng hiểu, mày lại không hiểu. Về sau có cái gì tự mình động não nhiều vào, đừng có để lỗ tai mềm* như thế, không tiền đồ."

*: chỉ những người dễ bị ảnh hưởng bởi lời của người khác, không có chính kiến.

Giang Minh Tông không phục: "Tai con không mềm."

Giang Cảnh Du nhìn ông ta một cái, ổng nghiêm túc đó hả?

"Hôm nay bác cả tới đây nói mấy lời đó, anh họ có biết không?"

Giang Minh Tông: "......"

Ông ta không trả lời, nhưng mà từ sắc mặt ông ta mà xem thì chắc là anh họ không biết, Giang Cảnh Du càng hết chỗ nói rồi: "Con cảm thấy về sau bác có cái ý tưởng gì tốt nhất vẫn là hỏi chính anh ấy đi ạ, bác cả không nói chính là biết anh họ sẽ không đồng ý đúng chứ."

Đối với cả nhà bác cả, Giang Cảnh Du cảm thấy chỉ có mình anh họ là có thể kết giao, anh hết sức thẹn thùng, nhưng lại tự hiểu rõ trong lòng.

Chỉ là anh ở trong nhà mình không có bao nhiêu quyền lên tiếng, không cản được mấy người lớn.

Giang Minh Tông nói không lại, chạy trối chết, Giang Nguyên Đồng nhìn bóng dáng ông ta, cười vô cùng sung sướng, rất thưởng thức nhìn cháu gái, "Con thế này thật đúng là rất có phong phạm của hai cô mình."

Giang Nguyên Đồng nói rồi lắc lắc đầu: "Nhà ta chẳng biết sao lại có chút âm thịnh dương suy á."

Ông cụ có chút cảm thán.

Giang Nguyên Đồng có hai người con gái, một đứa là con gái cả nguyên phối sinh cho ông, còn một đứa chính là con gái thứ hai. So sánh với ba thằng con trai, hai đứa con gái của ông tính tình đều rất kiên cường, cũng có nghị lực lại bền lòng. Con gái cả học y, vào bộ đội, chỉ là sau đó lại bất hạnh hy sinh, con gái thứ hai học đại học, thành giảng viên đại học.

So sánh với hai đứa nó, mấy thằng con trai lại tương đối bình thường chất phác, thích hợp ở quê nhà thành thành thật thật mà ở yên đấy........

Trước kia thấy đứa cháu gái này cũng là tính cách dịu ngoan, nhưng mà giờ càng nhìn càng cảm thấy thay đổi, nó trở nên càng ngày càng có phong phạm của cô mình.

Nhân tài như thế càng không dễ chịu thiệt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!