Chương 18: Tiểu hắc

Giang Cảnh Du bị sự xuất hiện của hàng xóm làm kinh ngạc chút, ngay sau đó tầm mắt cô dừng trên thân ảnh kia, biểu cảm cứng lại.

Bởi vì ——

Cô có thể nhìn ra bên kia có người, nhưng mà ngoài điều đó ra...... Hình tượng của đối phương y chang cái bóng người đen thùi chỉ hung thủ chưa xác định trong Conan kia!

Trừ bỏ có thể nhìn ra đây là một người, căn bản không nhìn ra được đối phương có điểm đặc biệt gì khác!

Đối phương là cao hay lùn, là nam hay nữ?

Không biết.

Giang Cảnh Du: "......"

Giang Cảnh Du: "............"

Giang Cảnh Du: ".................."

Cạn lời xong xuôi, Giang Cảnh Du thử chào hỏi với đối phương, mở miệng nói chuyện: "Xin chào?"

Không có phản ứng, cô vẫy vẫy tay, bên đối diện cũng không có phản ứng.

Giang Cảnh Du: Ý cái game này là nhất định phải để đám sương này biến mất rồi mới có thể để cô với hàng xóm giao lưu đúng không?!

Mừng hụt, thấp thỏm không công một trận.

Cố Hướng Hằng đầu bên kia nhìn "tiểu hắc" đối diện cũng chả có cách nào, anh làm ra không ít động tác, đối diện đều không có bất kỳ đáp lại nào, anh thậm chí còn không biết có phải đối phương vẫn luôn đứng đó không nhúc nhích hay không nữa.

Lớp sương mù này giống như một cái chắn tín hiệu, ngăn cách tất cả giao lưu. Vẫn là phải nhanh chóng lên level mới được.

Đêm nay, hai bên đều tâm tình kích động, lăn qua lộn lại trên giường hồi lâu, không có cách nào tĩnh tâm xuống.

Giang Cảnh Du không tránh khỏi mà nghĩ đến hết thảy những gì ở hiện đại, cha mẹ cô, bạn bè cô, tất cả của cô.

Thời gian qua lâu vậy mà cô không hề thấy có dấu hiệu sẽ về, cơ bản đã hết hy vọng, nên cố ý khống chế mình bớt nghĩ những điều đó. Nhưng mà hôm nay, cô không khống chế chính mình được.

Khi xảy ra ngoài ý muốn cô đang làm cái gì nhỉ?

Cô lúc ấy đang trên đường đi xem mắt. Cô là con gái một, vẫn luôn không tìm đối tượng, ba mẹ đều nóng nảy, nên sau đó liền tích cực xông xáo đi tìm đối tượng xem mắt cho cô.

Có thể chối cô đều đã chối, nhưng luôn có một vài người là đẩy kiểu gì cũng không được, chỉ có thể đi gặp mặt, đi ngang qua sân khấu rồi chia tay thôi, mà lúc này đây, cô chính là xảy ra ngoài ý muốn trên đường đi xem mắt.

Cái này là ngoài ý muốn thiệt.

Cô với đối tượng xem mắt hẹn nhau ở một nhà hàng rất hot trên mạng ở trung tâm thành phố, nhưng mà trên đường đến đó cô gặp phải một kẻ điên, thằng điên kia vì cuộc sống mình không như ý mà tính đi trả thù xã hội. Nếu là kẻ điên bình thường thì không đáng sợ, chỉ sợ điên có văn hóa. Cái thằng điên đó nó cầm bom tự chế đi đánh bom liều chết, mà đối tượng bị nhắm là một đám các bé nhà trẻ tay trói gà không chặt.

Giang Cảnh Du không thể nào trơ mắt nhìn những em bé với đôi mắt to tròn đong đầy sợ hãi kia cứ vậy mà mất đi tính mạng. Khi nghe tiếng nổ mạnh ầm vang lên ấy, cô đã biết việc này rất là không hay rồi.

Cô cảm thấy mình rất có lỗi với ba mẹ.

Cô hẳn là đã chết rồi, vì chết rồi mới có thể đi vào thế giới này. Nếu hàng xóm cô thật sự là người hiện đại, cô nhờ đối phương mang lời nhắn về giúp cho cô, liệu ba mẹ có cảm thấy tức giận vì có người cố ý vui đùa chuyện con gái họ qua đời hay không?

Nếu đối phương có thể giúp cô tìm hiểu một chút rằng là cô với nguyên chủ thay đổi thể xác sống sót thay cô, vậy càng tốt hơn.

Nếu được vậy thì dù cho cô không thể ở bên bọn họ nữa, dưới gối ba mẹ cũng sẽ không trống vắng.

Hồi đại học Giang Cảnh Du từng đi làm thanh niên tình nguyện, mang theo quà cáp tán chuyện với các cụ già cô độc, giải sầu tịch mịch cho các cụ. Lúc ấy cô nhìn hiện trạng của các cụ mà cảm thấy rất chua xót, kết quả không ngờ tới...... Cha mẹ cô cũng sẽ phải chịu cái đau tang con.

Ngày hôm sau khi Giang Cảnh Du tỉnh lại cảm thấy không được tỉnh táo cho lắm, Giang Minh Trí nhớ thương măng chua làm khi trước, tới ngày rồi liền nhắc nhở cô: "Cảnh Du, có phải măng chua ăn được rồi không con?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!