Cố Hướng Hằng tính xây nhà, nên tới tìm Giang Minh Trí đặt làm gia cụ.
Nghe được lời đối phương nói, Giang Cảnh Du ngẩng đầu, thấy được chính diện mặt Cố Hướng Hằng.
Mày kiếm mắt sáng.
Thì ra đây là vị hôn phu tiền nhiệm của nữ chính, cái vị đồng liêu pháo hôi chiếm số chữ ít ỏi không có bao nhiêu trong cuốn truyện kia, nghe bảo là hy sinh ấy.
Diện mạo anh ta xuất chúng ngoài dự đoán của cô, không nói khoa trương, nếu anh này mà ở đời sau thì với cái diện mạo này có thể xuất đạo làm minh tinh đây, hơn nữa còn đặc biệt thích hợp với đề tài quân lữ. Có thể từ phần cánh tay để trần của anh mà nhìn thấy được một vài vết sẹo mờ, xem ra đây chính là chút ấn ký lưu lại từ kiếp sống quân lữ nhiều năm của anh.
Hơn nữa...... giá trị vũ lực của người này hẳn là không tệ, Giang Cảnh Du có chút xíu ngo ngoe rục rịch.
Nếu anh ta mà so với Vương Bằng Phi, Giang Cảnh Du cảm thấy anh này có thể đánh mười thằng như Vương Bằng Phi.
Trong óc Giang Cảnh Du hiện lên rất nhiều thứ, hiện tại Giang Kiều với Vương Bằng Phi kết hôn không bao lâu, vị hôn phu tiền nhiệm này lại đã về, không biết khi anh ấy nhìn thấy Giang Kiều với Vương Bằng Phi thì có cảm thấy xấu hổ hay không nữa.
Chẳng qua nghĩ đến Vương Bằng Phi với Giang Kiều nhìn thấy anh ấy thì dễ thấy xấu hổ hơn.
Giang Minh Trí trước giờ đều sùng kính quân nhân, các ông có thể có cuộc sống yên ổn như hiện tại ít nhiều đều là nhờ bọn họ.
Nếu không có những người lính kia đổ máu, có lẽ hiện tại mảnh đất này đang trong chiến loạn, cho nên Cố Hướng Hằng tới cửa làm gia cụ, Giang Minh Trí chủ động cho giá ưu đãi.
Vốn dĩ chính là làm việc kiếm chút tiền thủ công, như bây giờ chả khác gì làm không công cho lắm.
Cố Hướng Hằng không đồng ý: "Chú Giang, nên là bao nhiêu thì lấy bấy nhiêu ạ, nếu chú không nhận con liền đi tìm người khác."
Nghe thấy anh nói như thế, Giang Minh Trí mới thu hồi chủ ý: "Vậy chú làm thêm cho mấy cái ghế nhé, cái này đơn giản bớt việc, con không thể cự tuyệt nữa."
Cố Hướng Hằng tươi cười, chân thành nói lời cảm tạ: "Vậy làm phiền chú Giang rồi. Đây là tiền đặt cọc, còn vật liệu gỗ thì qua hai hôm nữa con đưa qua đây."
Anh vừa trở về nên tất nhiên là không có vật liệu gỗ, là anh mượn của một vài nhà ở cùng thôn, ví dụ như nhà bọn họ đây, khi Giang Cảnh Du với Giang Cảnh Đằng sắp sửa đến tuổi gả cưới liền chuẩn bị sẵn hết vật liệu gỗ, khi Giang Cảnh Du với Vương Bằng Phi định kết hôn thì Giang Minh Trí đã bắt đầu làm gia cụ cho con gái rồi.
Giang Minh Trí dứt khoát gật đầu: "Hổm rày chú không có chuyện gì khác, vật liệu gỗ vừa đưa đến là chú làm cho con liền."
Cố Hướng Hằng: "Làm phiền chú Giang ạ."
Cố Hướng Hằng đi rồi, để lại Giang Minh Trí khó hiểu mà nhìn bóng lưng đã đi xa của anh: "Giang Kiều nghĩ gì mà nỡ giải trừ hôn ước với cậu ấy nhỉ?"
Không phải ông nói bậy, Cố Hướng Hằng so ra càng thích hợp làm rể hiền hơn Vương Bằng Phi, vì nhìn là biết đây là đứa đáng tin. Vương Bằng Phi khi trước nhìn cũng còn được, nhưng mà qua vụ lén bậy bạ với Giang Kiều sau lưng là Giang Minh Trí biết mình nhìn nhầm rồi.
Đứa cháu họ kia chẳng có mắt nhìn gì hết a.
Ông muốn hỏi xem ý kiến Giang Cảnh Du thế nào, nhưng lời còn chưa thốt ra thì Giang Minh Trí lại đã nuốt ngược chúng nó về lại. Chuyện này hỏi ai cũng được, chính là không thích hợp đi hỏi con gái, trước đó Vương Bằng Phi thiếu chút nữa đã thành con rể ông rồi.
Giờ con gái đã được giải thoát, thôi tận lực đừng nhắc lại chuyện này với nó, tốt nhất là mọi người đều có thể quên đi.
Giang Minh Trí hiểu rõ trong lòng, chẳng qua thấy con gái mình tới tuổi rồi mà giờ còn độc thân, bèn nhịn không được mà mở miệng: "Cảnh Du, con muốn tìm chồng kiểu gì, ba lưu ý cho con."
"Ví dụ như con thích không nói nhiều lắm hay là thích nói nhiều?"
Giang Minh Trí đột nhiên nghĩ tới Cố Hướng Hằng vừa mới rời đi kia, cậu này rất không tồi à, nhìn cái thân thể kia một cái là biết ngay có thể gánh vác một gia đình hay không liền, vì chịu khổ được mà. Nếu chỉ nhìn người mà nói, có ai không dựng ngón cái?
Trừ bỏ người ra, cậu ta cũng có của nả tích góp, bằng không sẽ không có vụ vừa về liền thu xếp xây nhà.
Cậu ta trên cha mẹ đã qua đời, dưới còn có một em trai và một em gái, em trai thì đã lập gia đình sinh con, còn em gái tới tuổi xuất giá rồi cũng chả thế nào cần trợ cấp........
Giang Minh Trí thầm liệt kê ra cả đống ưu điểm, nhưng cuối cùng lại lắc đầu thở dài.
Cố Hướng Hằng rất tốt, nhưng chỉ có một điểm không tốt, cậu ta là vị hôn phu tiền nhiệm của cháu họ. Nếu con gái mình thật sự ở bên Cố Hướng Hằng, thì dù cho Vương Bằng Phi với Giang Kiều đã kết hôn trước, mấy cái lũ nát miệng kia vẫn sẽ nói hươu nói vượn sau lưng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!