Bác sĩ nghe thấy tiếng kêu của Tống Vân, nhanh chóng đuổi kịp tới nơi, sau đó thấy được đường cong phập phồng đại biểu cho nhịp tim kịch liệt của bệnh nhân trên thiết bị, bèn bắt đầu sôi nổi mà kiểm tra.
Tống Vân là mẹ của bệnh nhân, nhưng lúc này không có tiện để tiếp tục ở lại trong phòng bệnh, nên đã bị y tá lễ phép mà mời ra bên ngoài.
Tống Vân lo âu bất an mà đi qua đi lại ở bên ngoài phòng bệnh.
Con gái đã nằm trên giường bệnh ba năm rồi, hiện tại rốt cuộc đã có động tĩnh, hẳn là kỳ tích đúng chứ?
Kỳ tích rốt cuộc đã xảy, về sau bà nhất định phải dặn dò con gái cho thật kỹ, bảo nó đừng có xúc động đến vậy nữa.
Trừ bỏ cái đó ra, con bé muốn cái gì, bà đều sẽ không ngăn cản con bé, nó muốn làm cái gì thì để cho nó làm cái đó.
Chờ con bé tỉnh rồi, phải nấu cho nó một bàn đồ ăn đầy những món nó thích mới được, còn phải chuẩn bị quần áo mới cho nó nữa.
Con gái đã nằm 3 năm, trong ba năm này quần áo của con bé đều cũ rồi, nên Tống Vân muốn mua đồ mới cho nó.
À, đúng rồi, con gái đã tỉnh, chắc chắn còn cần phải tuân theo lời dặn của bác sĩ mà luyện tập phục kiện, mà cái đó cũng chẳng sao, bà có thể ở bên con bé........
Tống Vân vừa suy nghĩ những thứ thượng vàng hạ cám lộn xộn, vừa nôn nóng mà đi tới đi lui trước phòng bệnh.
Động tĩnh này cũng hấp dẫn những người khác, ví dụ như là Tô Bình tới đây thay ca với nhân viên điều dưỡng.
Tô Bình và Tống Vân là bạn bè của nhau, họ còn nghĩ có lẽ sẽ có khả năng để con gái và con trai thành hôn kết thành thông gia.
Có ai ngờ được, đang êm đẹp để hai đứa nhỏ đi xem mắt, lại sẽ xuất hiện chuyện ngoài ý muốn trên đường đi như thế.
Hai người trẻ tuổi này riêng từng người làm một chuyện tốt, sau đó đã song song thành người thực vật.
Nằm ở trên giường bệnh, vẫn còn hô hấp, lại sẽ không tỉnh lại.
Bởi vì biến cố này, cảm tình giữa hai gia đình đều càng sâu hơn, bởi đều là người lưu lạc thiên nhai mà.
Hiện tại Tô Bình nhìn thấy bộ dáng đã nôn nóng lại chờ mong của Tống Vân, lập tức nghĩ tới chuyện xảy ra trong phòng bệnh của con trai ngày hôm qua.
"Tống Vân, thế nào vậy?"
Thấy được Tô Bình, Tống Vân quay đầu nhìn lại, "Con gái của mình, con bé, con bé cũng giống như con trai của cậu vậy, nó có phản ứng rồi!"
Nói đến mấy chữ cuối cùng, bà đã như là đang thấp giọng gào rống.
Hốc mắt đỏ lên kia đã hiển lộ sự kích động của bà ấy không sót gì.
Ngày hôm qua tiểu tử nhà họ Cố ở phòng bệnh cách vách có tin tức tốt, Tống Vân đã chờ mong cảnh tượng ngày hôm nay rồi.
Người khác có thể, vì sao con gái mình lại không thể được chứ?
Bởi vì nghĩ như thế, cho nên Tống Vân không cam lòng mà tới "muốn bình phán" với con gái, và có lẽ là thành tâm của bà ấy đã đả động con gái, nên con bé cũng có phản ứng. Việc này thật sự là quá tốt!
Nghĩ đến hiện tại các bác sĩ đang ở trong phòng bệnh ra sức giúp con gái thức tỉnh, Tống Vân liền kích động đến tay run bần bật, một hồi lâu sau mới móc di động ra, gọi điện thoại cho ba con bé báo tin: "Lão Giang, ông mau tới đây đi nè, con gái, con gái nó có phản ứng rồi!"
Câu đó có thể được bảo là long trời lở đất, làm Giang Nhạc Hoa lập tức không ngồi yên được, nên ông ấy liền xin nghỉ tới bệnh viện.
Kiếm Lai Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp, Huyền Huyễn Tiên Nghịch Tiên Hiệp, Kiếm Hiệp Vưu Vật
- Nhi Hỉ Ngôn Tình, Sủng Con gái nằm viện không thể dừng lại, mà nằm trên giường bệnh một năm phải tốn không ít tiền. Tuy rằng bởi vì con gái đã cứu những đứa bé kia, những bậc phụ huynh kia vì cảm tạ con bé đã giúp đỡ mà bao hết tất cả phí chữa bệnh, nhưng mà nếu con bé vẫn cứ mãi nằm như vầy hoài, vậy thì ai biết được sẽ tốn bao nhiêu tiền chứ.
Đến lúc đó nếu những phụ huynh kia ngừng chi viện kinh tế, mà người làm ba mẹ như bọn họ lại chặt đứt kinh tế luôn, thế thì chẳng lẽ phải bởi vì trong túi không có tiền mà nhìn con gái chết đi sao?
Vậy nên Giang Nhạc Hoa vẫn luôn làm việc, ở cái tuổi vốn là nên chuẩn bị về hưu đây, ông vẫn còn đang phấn đấu, tăng ca mỗi ngày mà kiếm tiền. Rồi nếu tan tầm sớm, ông sẽ còn tự tìm việc làm thêm ngoài giờ nữa.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!