Cố Hướng Hưng thấy bên nhà chị dâu phân di sản thì cảm khái một chút.
Hắn ta là không có di sản gì có thể phân, cho nên chỉ có thể hâm mộ nhà người khác bởi vì có bề trên qua đời mà một đêm phất nhanh.
Hắn ta hâm mộ nhất chính là Giang Nhược Thư.
Giang Nhược Thư tuy rằng không có được phân cho nhiều bằng nhà anh cả của hắn ta, nhưng mà chỉ với nhà cửa vân vân gì kia, hắn ta đã thấy rất tốt rồi.
Theo cái nhìn của Cố Hướng Hưng, lão gia tử nhà họ Giang càng coi trọng Giang Nhược Thư vài phần, nên cho nhiều một chút cũng là trong tình lý.
Rốt cuộc đây là trưởng tôn của ông cụ mà.
Hâm mộ xong rồi, quay đầu lại nhìn nhìn chính mình.
Ba mẹ của hắn ta sớm đã không còn, hơn nữa nhà bọn họ còn là một nghèo hai trắng, không cần phải hy vọng xa vời cái gì mà di sản, nhưng cũng may là vận khí của hắn ta không tệ, chính là dù có rất nhiều xưởng không chịu đựng qua được sóng triều nghỉ việc, nhưng mà nhà xưởng của hắn ta đã thuận lợi chuyển hình, hắn ta cũng được giữ lại, có nhà có việc làm, không cần lo ăn uống.
Và cùng lý đó, đại phú quý cũng không có luôn.
Hắn ta thấy nhà anh cả, còn cả nhà vợ trước được ăn sung mặc sướng, chính hắn thì vẫn đang sống cuộc sống bình thường thì không phải không có ý tưởng, chỉ là anh cả đã xem đứa em là hắn đây như không tồn tại, mấy đứa con mà vợ trước sinh có tiền đồ thiệt đó, nhưng mà lại không nghe lời hắn ta.
Chính hắn ta đã không có ý tưởng gì, đời này của hắn ta như vầy là được, nhưng mà hắn ta sầu thằng con út, sầu tiền đồ của nó, sầu tương lai của nó.
Con trai cả của hắn ta thi đậu vào một đại học chuyên khoa, sau khi được tốt nghiệp thì đầu tiên là được phân phối nhận cái bát sắt, sau đó nó xuống biển làm ăn, hiện tại ở trong thành phố cũng đã là một nhân vật có uy tín và danh dự. Tuy tiếc rằng nó chỉ sinh được một đứa con gái, không có con trai, nhưng tương lai con cả hiển nhiên là nhẹ nhàng.
Còn đứa con gái lớn của hắn thì thi đậu đại học trọng điểm, nó lại tiếp tục tiến tu, sau đó được lưu lại trường làm một giảng viên đại học có thể diện, người nó gả cho cũng thuộc đám người có bằng cấp cao. Đừng tưởng rằng giảng viên đại học sẽ thanh bần, bọn họ có độc quyền sáng chế, mặt khác còn có tiền đầu tư riêng, cuộc sống cũng rất là dễ chịu.
Sau đó nữa chính là con gái nhỏ, nó có hai người anh chị có tiền đồ, thành tích học tập của nó cũng không kém. Tuy rằng con bé không có thi đậu đại học trọng điểm, nhưng mà cũng đậu đại học chính quy. Dù cho đứa con gái nhỏ này phản nghịch, chạy ra nước ngoài sinh hoạt, làm cho Trần Oánh tức điên, nhưng không thể không nói chính là con bé có năng lực.
Còn thằng út của hắn ta thì sao?
Thằng út, nó thật sự bị mẹ nó chiều hư rồi.
Học hành thì không chịu học cho đàng hoàng, không có được một cái nghề tinh thông, chỉ có thể tự mình làm việc vặt.
Vốn dĩ hắn còn nghĩ có cái cương vị công tác này cho con lên thay ca, nhưng mà càng về sau, thế giới này đã thay đổi, không có cái vụ thay ca kia nữa, còn phải tự mình thi vào.
Thằng út cứ vậy mà ở bên ngoài làm việc vặt, làm hòa thượng một ngày thì đánh chuông ngày đó.
Sau đó giúp nó cưới vợ, vợ nó sinh ra được một đứa cháu gái, kết quả cô ta còn chạy.
Cố Hướng Hưng sầu lắm.
Hắn ta đương nhiên muốn để con trai cưới thêm một lần, sinh được đứa cháu trai, chỉ là người được lựa chọn không dễ tìm.
Người địa phương không có một ai nguyện ý, những nhà nào điều kiện tốt một chút đều không muốn tới làm mẹ kế, mà Cố Hướng Hưng lại không quá muốn tìm những người xứ khác không rõ nền tảng kia. Thiệt ra có cái nữa chính là, vẫn là người bản địa có điều kiện tốt hơn nữa.
Nghĩ tới nghĩ lui, Cố Hướng Hưng gọi điện thoại cho con trai cả: "Thiên Hữu à, con có quen biết nhà ai có con gái thích hợp không? Giới thiệu cho em trai con chút đi, nó còn trẻ, chẳng lẽ vẫn phải luôn ở vậy một mình?"
Trần Thiên Hữu nghe xong câu chuyện đó thì nhéo nhéo mi tâm.
"Ba, Cố Gia Bảo nó đã ba bốn chục tuổi rồi, ba còn quản nhiều như thế làm cái gì? Nó muốn cưới vợ, vậy để nó tự đi tìm đi, chứ không thì với cái dáng vẻ kia của nó, không chừng lại chọc người ta tức bỏ chạy."
Vương Tiểu Thúy nghe thấy câu đó của anh ấy thì chau mày, chẳng qua ả ta nghĩ rằng mình có việc cầu người ta, nên bèn nhịn xuống.
Cố Hướng Hưng cười gượng một tiếng: "Em trai con hiện tại là người lớn rồi, cũng hiểu chuyện hơn rồi, sẽ không có tính như con nít giống hồi trước nữa, nó bây giờ còn trẻ như vầy, cứ mãi ở vậy một mình cũng không phải chuyện tốt nha."
"Cái này có gì mà không phải chuyện tốt?" Trần Thiên Hữu có chút không kiên nhẫn: "Nó đã tới cái tuổi này rồi mà còn cần người khác tìm vợ cho sao, chính nó mới biết được nó muốn tìm người như thế nào, người khác tìm cho nó không thích, tìm cũng phí công."
Trần Thiên Hữu không muốn làm chuyện tốn công vô ích, nếu anh ấy giúp thằng em này tìm đối tượng, sau này vợ chồng nó có chuyện gì, không cần phải nghĩ đâu, chắc chắn là đều tìm đến anh ấy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!