Lục Trì sững người vài giây, rồi bước chậm về phía bức tường hoa hồng. Hương thơm nồng nàn ập vào mũi.
Hoa đỏ, hồng, trắng, vàng... mỗi bông đều tươi rói, cánh hoa căng mọng.
Anh tiến thêm vài bước, Chu Yến Lễ cũng theo sát phía sau. Khi Lục Trì vừa định cúi gần hơn để ngắm, Chu Yến Lễ bỗng kéo tay anh lại.
Lục Trì khựng một giây, nhìn hắn dò hỏi. Ánh mắt Chu Yến Lễ sâu thẳm.
Ngay sau đó, anh cảm thấy một vòng kim loại mát lạnh trượt vào ngón tay mình.
Môi Lục Trì khẽ động nhưng không thốt nên lời. Anh cúi xuống nhìn, một chiếc nhẫn trơn đơn giản, không phô trương, không cầu kỳ, vừa vặn nằm trên ngón tay anh.
Anh ngẩng lên, nhìn Chu Yến Lễ thật lâu. Chu Yến Lễ cũng nhìn lại.
Ánh mắt hắn dịu dàng và đầy tình cảm. Hắn mở miệng, khẽ nói "Lấy anh nhé", rồi bất ngờ quỳ một gối trước mặt Lục Trì.
Lục Trì ngẩn ra vài giây, nhất thời chưa kịp phản ứng.
Ngày nào họ cũng ở bên nhau, vậy mà Chu Yến Lễ đã âm thầm đo cỡ ngón tay anh lúc nào, lặng lẽ mua nhẫn khi nào, rồi chuẩn bị màn cầu hôn này từ bao giờ?
Thấy anh đứng đờ ra, Chu Yến Lễ không hối thúc, chỉ dịu dàng nhìn anh, kiên nhẫn chờ câu trả lời.
Khi lên kế hoạch cho màn cầu hôn này, Chu Yến Lễ từng nghĩ mình sẽ rất căng thẳng.
Nhưng đến khoảnh khắc thật sự diễn ra, khi họ cùng bước tới bức tường hoa hồng, khi hắn đeo nhẫn vào tay Lục Trì và quỳ xuống, hắn chỉ cảm thấy mọi thứ rất tự nhiên.
Như thể vốn dĩ phải là như vậy. Và Lục Trì nhất định sẽ đồng ý.
Giữa họ chưa từng có quá nhiều vòng vo. Chỉ là hai người chậm chạp, cố chấp trong tình yêu nhưng chân thành, trao trọn trái tim mình cho đối phương.
Họ sinh ra là để ở bên nhau cả đời.
Vì vậy, Chu Yến Lễ không lo lắng. Hắn biết Lục Trì sẽ đồng ý.
Cho đến khi xung quanh vang lên tiếng "marry him, marry him", Lục Trì mới hoàn hồn.
Mắt anh lập tức đỏ hoe. Anh gật đầu thật mạnh, kéo Chu Yến Lễ đứng dậy, lớn tiếng đáp: "Được."
Lục Trì ôm chặt Chu Yến Lễ. Hai người ghì lấy nhau.
Xung quanh vang lên những tràng pháo tay giòn giã. Tiếng vỗ tay kéo dài rất lâu, cho đến khi họ buông nhau ra, cúi nhẹ chào mọi người, âm thanh mới dần lắng xuống.
Lúc này Lục Trì mới thấy ngượng. Anh kéo Chu Yến Lễ đi nhanh qua hành lang khách sạn.
Vừa bước vào phòng, ngay ở khu tiền sảnh, Chu Yến Lễ đã dùng sức bế Lục Trì lên.
Hắn bế anh , vừa đi về phía phòng tắm vừa nhanh chóng cởi bỏ quần áo vướng víu.
Trong phòng tắm, hơi nước ấm dần lan tỏa.
Không ai hiểu đối phương hơn họ nữa. Chỉ cần một cái chạm nhẹ, một ánh nhìn thẳng thắn, một tín hiệu ngắn ngủi, là đủ biết lòng nhau.
Dòng nước chảy xuống, họ ôm lấy nhau, không tách rời, trao cho nhau sự thân mật nguyên sơ và tự nhiên nhất.
Hôm sau, Chu Yến Lễ lái xe đưa Lục Trì đến một nhà nguyện nhỏ ở ngoại ô Las Vegas.
Không có người thân, không có bạn bè. Dưới sự chứng kiến của cha xứ, họ trở thành vợ chồng.
Trời biết, đất biết, anh biết, em biết. Như vậy là đủ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!