Chương 49: Cãi vã

Lục Trì rùng mình một cái, dòng suy nghĩ bị cơn gió lạnh rít qua ngoài cửa sổ kéo ngược về sáu năm trước.

Đó là ngày cuối cùng của năm 2017. Không biết là do ký ức phóng đại hay thực sự như vậy, nhưng đêm mưa trong ấn tượng của anh lạnh hơn bình thường rất nhiều.

Lục Trì bay suốt đêm từ Thâm Quyến về Thượng Hải. Vì vội vàng ra sân bay, anh thậm chí không kịp quay lại khách sạn lấy áo lông vũ, chỉ mặc một chiếc sơ mi, khoác thêm áo trench coat rồi vội vã lên đường.

Anh không mang theo hành lý gì nhiều, chỉ đeo một chiếc ba lô.

Vừa ra khỏi sân bay, những hạt mưa dày xuyên qua lớp áo mỏng, đâm vào da thịt, lạnh đến mức toàn thân đau nhức.

Lục Trì khép chặt áo khoác lại, đảo mắt nhìn quanh. Từ xa, anh đã nhìn thấy xe của Chu Yến Lễ. Khóe môi anh khẽ cong lên, bước chân nhanh hơn.

Nhưng chưa kịp chạy đến làn đỗ xe tạm thời, Chu Yến Lễ đã cau mày "rầm" một tiếng đóng cửa xe, sải bước đi thẳng về phía anh. Chu Yến Lễ vốn đã cao ráo, vai rộng eo thon. Trong ánh đèn u ám, hắn mặc áo khoác dạ đen, bước đi dứt khoát, càng thêm nổi bật, vừa lạnh lùng vừa cuốn hút.

Mỗi bước chân như giẫm thẳng vào tim Lục Trì.

Sắc mặt Chu Yến Lễ rất nặng nề. Vừa đi, hắn vừa cởi áo khoác ngoài của mình.

Lục Trì còn chưa kịp hiểu hắn định làm gì, thì chiếc áo đã được choàng lên người anh.

Lục Trì ngượng ngùng cười, khoác tay Chu Yến Lễ, cố ý trêu: "Sao lại tốt với em thế?"

Chu Yến Lễ không đáp, chỉ kéo anh đi nhanh về phía chỗ đỗ xe.

Mở cửa ghế phụ cho Lục Trì ngồi vào, Lục Trì khựng lại, quay người dang tay về phía Chu Yến Lễ, ra hiệu muốn ôm một cái trước đã.

Cổ họng Chu Yến Lễ khẽ động. Hắn trông rất tức giận, không đáp lại cái ôm ấy, chỉ giục anh lên xe nhanh.

Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua màn mưa lạnh, lờ mờ phác họa đường nét gương mặt hắn. Lục Trì nheo mắt muốn nhìn rõ biểu cảm của Chu Yến Lễ, nhưng chỉ thấy bóng tối. Anh không hiểu chuyện gì, đành rụt tay lại.

Sau khi lên xe, thấy Chu Yến Lễ vẫn lạnh mặt, Lục Trì cố ý nói vài câu đùa để dỗ, nhưng vô ích.

Đến nơi, Chu Yến Lễ không nói một lời đã xuống xe.

Lục Trì vội vàng nắm tay hắn, nhưng bị hất ra một cách rất nhẹ mà dứt khoát. Hai người một trước một sau về đến nhà. Vừa bước vào cửa, còn chưa kịp bật đèn, Chu Yến Lễ đã ép Lục Trì vào tường.

Nhờ chút ánh sáng hắt vào từ ngoài cửa sổ, Lục Trì nhìn thấy vẻ tức giận bị kìm nén trên gương mặt hắn, khiến tim anh thắt lại. Chỉ trong chớp mắt, Lục Trì như bị rút cạn sức lực. Anh bỗng thấy mệt. Mệt đến mức không còn tâm trí tìm hiểu vì sao Chu Yến Lễ lại giận.

Anh xoa xoa trán, tự giễu cười một tiếng, rồi bất lực đẩy nhẹ tay Chu Yến Lễ. Nhìn thấy vẻ mệt mỏi ấy trên mặt Lục Trì, ngọn lửa trong lòng Chu Yến Lễ như bị dội nước lạnh, lập tức lụi tắt.

Hắn l**m môi, lúng túng buông tay đang giữ anh.

Lục Trì đầy vẻ uể oải. Một lúc sau, anh khẽ nói: "Yến Lễ, hôm nay em bận cả ngày, trước khi cất cánh còn đang sửa bản thảo ở phòng chờ..."

Anh hít sâu một hơi: "Lần này em về là để đón giao thừa cùng anh. Em không ngờ mình lại mệt như vậy... còn khiến anh không vui."

Chu Yến Lễ sững người. Môi hé mở nhưng không biết nói gì. Cảm giác áy náy như dây leo bò kín tim hắn.

"Anh..."

Lục Trì thở dài, bật đèn, cởi giày tất, cất vào tủ, treo áo khoác lên rồi đi thẳng vào phòng tắm.

Chu Yến Lễ vội kéo tay anh, lí nhí xin lỗi.

"Xin lỗi... anh không giận em."

Lục Trì quay lại: "Vậy anh có ý gì?"

Từ khi bên nhau, Lục Trì hiếm khi nổi nóng với Chu Yến Lễ. Một phần vì tính anh vốn mềm mỏng, một phần vì bệnh tình của hắn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!