Chương 44: Trong chớp mắt đã mười năm

Sau ngày hôm đó, cuộc sống của họ vẫn tiếp diễn như thường lệ.

Chu Yến Lễ vẫn ngày ngày đi lại giữa trường học và nhà như trước.

Chỉ khác một điều, mùa hè năm ấy, đảo Cầm đã trở thành quê hương mà hắn không còn lý do gì để quay về.

Lục Trì vẫn luôn hy vọng Chu Yến Lễ có thể thử hàn gắn mối quan hệ với cha mẹ mình. Dù thế nào thì tình thân máu mủ cũng không nên bị cắt đứt một cách tùy tiện.

Nhưng mỗi khi nhắc đến chuyện này, Chu Yến Lễ chỉ mím môi, im lặng từ chối.

Băng dày ba thước không phải đóng trong một ngày. Lục Trì hiểu rằng mâu thuẫn giữa Chu Yến Lễ và cha mẹ hắn không hoàn toàn do mình gây ra, có lẽ từ lâu Chu Yến Lễ đã muốn rời khỏi ngôi nhà đó. Việc bị ép phải come out lần này chỉ là một cái cớ để hắn dứt khoát ra đi mà thôi.

Nghĩ thông suốt điều này, Lục Trì không nhắc lại nữa. Anh biết Chu Yến Lễ đã phải sống những ngày tháng như thế nào từ nhỏ. So với việc ép hắn duy trì sự hòa thuận bề ngoài với gia đình, Lục Trì càng hy vọng Chu Yến Lễ có thể sống theo ý mình.

Vì thương xót Chu Yến Lễ, Lục Trì ở lại đảo Cầm đến tháng Tám mới về nhà. Tổng cộng chỉ ở nhà hơn hai mươi ngày, rồi lại vội vàng quay về Thượng Hải. Bố mẹ trách anh "tâm đã bay ra ngoài, ở nhà chẳng yên", anh chỉ đành giải thích rằng còn phải về chuẩn bị thi CPA.

Nghe vậy, Lý Lan và Lục Trường Phong cũng không còn cách nào khác, đành để anh đi.

Thực ra Lục Trì cũng không nói dối. Năm nay là năm đầu tiên anh thi CPA, đăng ký bốn môn, đến cuối tháng Chín đã phải thi. Lúc này chính là giai đoạn nước rút quan trọng nhất.

Trở lại Thượng Hải, ban ngày Lục Trì ở nhà ôn thi, còn Chu Yến Lễ mỗi ngày đều đến trường học tập. Buổi tối họ cùng nhau nấu ăn, ăn xong thì cuộn tròn trên sofa xem một bộ phim.

Ngày tháng trôi qua bình yên.

Đến khi Lục Trì thi xong CPA, tháng Mười anh chính thức vào làm tại EY.

Tuần đầu là đào tạo nhân viên mới, còn chưa hiểu rõ công việc thì đã bị điều đi làm dự án, từ đó bắt đầu những ngày công tác khắp nơi, bận rộn như con quay.

Cuộc sống của Lục Trì cực kỳ tất bật, mỗi ngày đều chạy đua với thời gian. Yêu nhau bao năm, đây là lần đầu tiên anh nếm trải cảm giác yêu xa.

Đa số thời gian, anh phải tăng ca đến sau 12 giờ đêm. Trở về khách sạn, tắm rửa xong nằm lên giường thì đã hơn 1 giờ rưỡi sáng. Chu Yến Lễ luôn chờ đến khi anh lên giường rồi mới gọi điện, nói vài câu vu vơ, sau đó cùng nhau chìm vào giấc ngủ.

Lục Trì cảm thấy rất áy náy. Anh tan làm muộn nhưng buổi sáng đi làm không quá sớm, 9 giờ dậy cũng không sao.

Nhưng Chu Yến Lễ thì ngày nào cũng phải học tiết 8 giờ sáng, nhà lại cách trường hơi xa, còn phải chuẩn bị bữa sáng và bữa trưa. Ngày nào cũng 6 giờ sáng dậy đúng giờ như đồng hồ.

Cứ như vậy thì sớm muộn gì cơ thể cũng chịu không nổi.

Nhưng Chu Yến Lễ chỉ nói: "Không sao, dù sao anh cũng không ngủ được."

Nếu là cặp đôi bình thường, câu này có thể chỉ là lời trêu đùa. Nhưng Lục Trì biết hắn nói thật.

Lục Trì nắm chặt điện thoại đến mức các khớp tay trắng bệch.

Dù mới sống chung với Chu Yến Lễ vài tháng, nhưng anh đã nhận ra rằng tình trạng giấc ngủ của Chu Yến Lễ không hề cải thiện sau khi rời khỏi đảo Cầm, thậm chí còn tệ hơn thời trung học.

Chu Yến Lễ rất khó ngủ. Có những đêm Lục Trì tỉnh dậy giữa chừng, luôn thấy hắn vẫn còn thức. Hơn nữa, giấc ngủ của Chu Yến Lễ rất nông, chỉ cần Lục Trì hơi cử động một chút là hắ đã tỉnh.

Có khi Lục Trì chỉ cần mở mắt ra, chưa đầy bao lâu Chu Yến Lễ cũng sẽ tỉnh theo.

Không chỉ vậy, hắn còn dậy rất sớm. Dù nói là 6 giờ dậy, nhưng Lục Trì biết thực ra mỗi ngày khoảng 5 giờ Chu Yến Lễ đã tỉnh rồi.

Có lúc Lục Trì tỉnh dậy và thấy Chu Yến Lễ đang nhìn mình, anh cũng không phân biệt được rốt cuộc Chu Yến Lễ đã thức cả đêm hay chỉ dậy sớm.

Lục Trì khàn giọng nói: "Đợi em về, em sẽ đưa anh đi bệnh viện kê thêm thuốc."

Chu Yến Lễ không trả lời có cũng không nói không, chỉ lặng lẽ đổi chủ đề, thúc giục Lục Trì ngủ sớm.

Ban đầu Chu Yến Lễ không hề bài xích việc đi khám hay uống thuốc. Trong bốn năm ở Thượng Hải, Lục Trì đã vì bệnh của hắn mà chạy khắp các bệnh viện lớn nhỏ, từ bệnh viện tuyến ba đến bệnh viện chuyên khoa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!