Sáng sớm hôm sau, Lục Trì và Lâm Vân Phàm gặp nhau ở phòng khách của nhà nghỉ gia đình. Hai người trả phòng, vừa nói vừa cười đi ra bãi đỗ xe.
Lục Trì mở cửa xe, hất cằm về phía Lâm Vân Phàm: "Lên xe đi."
Rõ ràng cơ thể Lâm Vân Phàm khựng lại một chút. Cậu l**m môi, do dự một lát rồi mới mở cửa ngồi vào ghế phụ.
So với vẻ bình tĩnh tối qua, sau khi ngồi vào ghế phụ, Lâm Vân Phàm có vẻ hơi gượng gạo. Lục Trì chỉ nghĩ cậu vẫn còn trẻ, rượu tỉnh rồi nên ngại ngùng cũng bình thường.
Lục Trì vừa khởi động xe vừa cười trêu: "Sợ rồi à? Yên tâm, anh không bán cậu đâu."
Lâm Vân Phàm bật cười "phụt" một tiếng, thở phào: "Em có gì mà phải sợ? Ai bán ai còn chưa biết đâu. Em chỉ là... chỉ là không ngờ anh lại lái G
-Class thôi."
Lục Trì thấy buồn cười, thuận miệng hỏi: "Vậy cậu nghĩ người lái G
-Class thường là kiểu người gì?"
Lâm Vân Phàm đáp: "Là người rất có tiền. Nhưng nhìn anh thì không giống người giàu."
Lục Trì cười một lúc, bật nhạc trong xe lên, giai điệu du dương bao trùm cả hai. Một lát sau, anh khẽ nói: "Cậu nói đúng. Anh không phải người giàu, chiếc xe này là do người giàu tặng anh."
Lâm Vân Phàm sững lại vài giây. Câu nói của Lục Trì quá mập mờ, khiến người ta không thể không nghĩ nhiều. Cậu khẽ cắn môi, rất lâu sau mới khó khăn hỏi ra: "Ai tặng anh?"
Cậu nhìn Lục Trì, như thể họ không phải đang tán chuyện trên một chuyến đi cô độc, mà đang bàn chuyện hệ trọng của đời người.
Lục Trì liếc nhìn Lâm Vân Phàm bên cạnh, bình thản nói: "Người yêu cũ tặng." Câu này được anh nói một cách hết sức bình thường, như thể một người đàn ông phong độ có một người yêu cũ là chuyện quá đỗi hiển nhiên.
Lâm Vân Phàm quay đầu, ngơ ngác nhìn Lục Trì. Hai mươi hai năm cuộc đời, cậu chưa từng gặp ai như Lục Trì.
Tối qua cậu chỉ bị thu hút bởi ngoại hình đẹp của Lục Trì, bởi sự ôn hòa, chững chạc và hào sảng của anh. Nhưng cậu không ngờ rằng khi biết mình không mua được vé tàu, Lục Trì chỉ vài câu đã chủ động mời mình đi nhờ xe, càng không ngờ rằng anh lại thẳng thắn nói ra xu hướng tính dục vốn bị nhiều người kiêng kị.
Anh rất dịu dàng, như thể ai gặp khó khăn anh cũng sẵn sàng giúp đỡ. Nhưng anh cũng rất thản nhiên, như thể những bí mật người khác giấu kín chẳng đáng gì với anh.
Trong khoảnh khắc đó, Lâm Vân Phàm bỗng rất muốn biết rốt cuộc chuyện gì mới có thể khiến một người vừa dịu dàng vừa thờ ơ như Lục Trì phải day dứt, phải phiền lòng. Có phải là người yêu cũ đã tặng anh chiếc xe này không?
Ánh mắt Lâm Vân Phàm dần trở nên sâu thẳm và phức tạp, như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng vẫn hóa thành im lặng. Cuối cùng chính Lục Trì phá vỡ bầu không khí kỳ quặc trong xe, anh cười hỏi: "Sao, hối hận vì đã lên xe của anh rồi à?"
Nói xong, ngón tay anh khẽ gõ lên vô lăng, tiếp tục: "Giờ có hối hận cũng muộn rồi, trước không có làng sau không có quán, cậu mà xuống xe có khi thật sự bị người ta bắt cóc bán đi đấy."
"Không, không phải," Lâm Vân Phàm vội vàng lắc đầu định giải thích, nhưng vừa nhìn sang thì thấy Lục Trì liếc mình một cái nửa cười nửa không, như muốn nói: chỉ đùa thôi, căng thẳng vậy làm gì?
Không hiểu sao, Lâm Vân Phàm bỗng thấy người nóng bừng, cậu lau mồ hôi trên trán, vô thức nuốt nước bọt rồi nói: "Em không ghét đồng tính, vì... vì em cũng vậy."
Nói xong câu này, đầu óc cậu như bị sét đánh. Mất vài giây cậu mới chợt nhận ra, chẳng phải ngay từ đầu cậu lên xe của Lục Trì cũng vì lý do này sao?
Lục Trì nhướn mày cười, "ừm" một tiếng, phản ứng rất bình thản, chỉ hỏi nhạt: "Vậy à? Có người thích chưa?"
Nghe vậy, Lâm Vân Phàm lập tức ngồi thẳng người, vội vàng: "Em..."
Thấy lời đã tới cửa miệng mà cậu vẫn không chịu nói, Lục Trì cười, thầm nghĩ đúng là tuổi trẻ. Anh cố tình trêu: "Giữ bí mật hả?"
Lâm Vân Phàm vừa thấy buồn cười vừa thầm thở phào vì Lục Trì không truy hỏi đến cùng.
Dù hai người cách nhau mười tuổi, nhưng đều khá dễ nói chuyện. Giờ lại coi như đã trao đổi bí mật với nhau, vài câu đùa qua lại, sự căng thẳng lúc đầu của Lâm Vân Phàm đã tan biến theo gió ngoài cửa xe.
Theo lời Lâm Vân Phàm, cậu đang học nhiếp ảnh ở Học viện Hý kịch Thượng Hải, tháng sáu sẽ tốt nghiệp, nên tranh thủ trước khi ra trường đi chơi một vòng Thanh Hải
- Tây Tạng. Nếu may mắn chụp được vài tấm ảnh đẹp, cậu sẽ gửi cho tạp chí để gây chú ý trong giới.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!