Ngoài cửa sổ, những tòa cao ốc san sát nhau lùi nhanh về phía sau. Lục Trì men theo đường Vũ Ninh chạy thẳng lên cao tốc Bắc Kinh
- Thượng Hải, ra khỏi vành đai ngoài, những trung tâm thương mại và tòa nhà văn phòng tinh xảo phồn hoa dần bị thay thế bởi các nhà máy thấp bé vuông vức. Sau khi băng qua đường vành đai Thượng Hải, tầm mắt càng trở nên rộng mở hơn.
Giống như chuyến đi Tân Cương hơn mười năm trước, lần xuất hành này Lục Trì cũng không làm bất kỳ kế hoạch nào, chỉ trong một sớm một chiều đã quyết định xong. Mọi thứ giống như lời kêu gọi đã được định sẵn trong số mệnh. Chỉ khác ở chỗ, lần vào Tây Tạng này, anh không tìm bạn đồng hành nào, hay nói đúng hơn là anh cũng chẳng biết mình còn có thể rủ ai...
Những người bạn cũ thời đại học vẫn còn vài người giữ liên lạc, nhưng họ hoặc bận rộn với công việc, hoặc bị ràng buộc bởi gia đình, làm sao có thể nói đi là đi?
Còn kể từ khi thành lập Vi Thụy, trong một thời gian dài, Lục Trì và Chu Yến Lễ gần như dính chặt với nhau 24/7. Chu Yến Lễ vốn không thích giao du xã giao, Lục Trì cũng theo đó mà tự khép mình lại. Thành ra càng không có thời gian để kết thêm bạn mới.
Bạn cũ ai nấy đều bận rộn, bạn mới thì gần như không có, thế nên Lục Trì dứt khoát chẳng hỏi ai, một mình lái chiếc xe mới lên đường.
Lục Trì thích cảm giác khi lái xe, tự do và không bị ràng buộc. Rời khỏi thành phố chưa bao lâu, chân trời đã bùng cháy rực đỏ, như những con sóng lửa cuồn cuộn nuốt trọn bầu trời. Anh hạ cửa kính xuống một chút, gió lạnh lập tức ùa vào xe, tiếng gió gào rít hòa cùng giai điệu du dương của ban nhạc Vân Mạn.
Hoàng hôn càng lúc càng cháy rực. Anh dừng xe lại, chụp lấy bầu trời như biển lửa trước mắt. Ngay khoảnh khắc đó, Lục Trì theo bản năng muốn gửi bức ảnh cho Chu Yến Lễ, nhưng vừa mở khung chat ra thì mới chợt nhớ, họ đã không còn là mối quan hệ có thể tùy tiện chia sẻ cuộc sống nữa.
Anh l**m môi, trong lòng bỗng thấy ngứa ngáy khó chịu. Do dự một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được mà đăng một dòng trạng thái chỉ mình anh thấy.
Sau đó anh khóa màn hình, mở cửa lên xe.
Ngoài cửa sổ, sắc đỏ dần phai, nhường chỗ cho màn đêm đen kịt. Lục Trì lái xe liên tục không dừng, mãi đến 8 giờ rưỡi tối mới xuống cao tốc, lái vào thành phố Hợp Phì.
Trong năm năm làm việc ở EY, Lục Trì đi khắp nam bắc, lớn nhỏ thành phố chắc cũng gần cả trăm nơi. Nói ra cũng khéo, Hợp Phì lại là lần đầu tiên anh đặt chân tới.
Có lẽ chính vì chưa từng đến, nên thành phố này càng khiến anh thấy hấp dẫn, không phải vì điều gì mới lạ, mà vì ở đây anh không phải "chạm cảnh sinh tình".
Anh đương nhiên vẫn nhớ đến Chu Yến Lễ. Nói câu hơi tự luyến một chút, chắc Chu Yến Lễ cũng đang nhớ đến anh. Chỉ là, anh không muốn tiêu quá nhiều thời gian và tâm sức vào việc than thân trách phận.
Lục Trì không phải người kén chọn. Anh tùy tiện tìm một khách sạn bình dân gần lối ra cao tốc rồi nhận phòng.
Vừa vào phòng, gần như theo thói quen cơ bắp, anh rút giấy lau bụi trên mặt bàn. Nhìn thấy vệt đen trên giấy, anh không nhịn được mà tự giễu cười. Nếu là Chu Yến Lễ bước vào căn phòng này, chắc ngay cả chỗ ngồi cũng chẳng tìm nổi.
Lục Trì lau qua loa rồi mở vali ra. Tắm xong, anh mặc đồ ngủ nằm vật xuống giường, mở điện thoại lên, thanh thông báo vòng bạn bè vẫn trống trơn.
Anh lăn người, rồi lại mở khung chat với Chu Yến Lễ, lướt lên vài dòng tin nhắn cũ.
Trước đây họ sống cùng nhau mỗi ngày nên hiếm khi nhắn WeChat. Về sau quan hệ ngày càng méo mó, những tin Chu Yến Lễ gửi cho anh nhiều nhất chỉ là: "Tối nay không về ăn cơm" hoặc "Em về trước đi."
Thật vô vị.
Lục Trì xem chẳng được bao lâu đã buồn ngủ. Hai ngày qua, mệt mỏi không chỉ ở thân thể mà còn ở tinh thần, mãi đến chiều hôm nay rời khỏi nhà mới thật sự thoát khỏi nỗi đau chia ly.
Trong cơn mơ màng, anh lại mở vòng bạn bè, nhưng cho đến khi ngủ thiếp đi, vẫn không nhận được bất kỳ bình luận nào từ Chu Yến Lễ.
Anh khép mắt lại, trong đầu chỉ còn một màn đen. Gió mùa đông rít bên tai, không ngừng nghỉ. Anh không cảm thấy quá đau buồn, chỉ hơi hơi thất vọng, một nỗi thất vọng nhàn nhạt, không sắc nhọn, cũng không dai dẳng.
Sáng hôm sau chín giờ, Lục Trì mới tỉnh. Anh không kén giường, lại thêm mấy ngày qua kiệt sức, nên ngủ rất sâu và dài. Ăn sáng xong, anh ra cửa hàng tiện lợi mua hai thùng nước khoáng, một thùng mì gói, thêm khăn, bình nước, bánh mì và xúc xích để dự trữ. Chuẩn bị xong xuôi, anh theo cao tốc Thượng Hải
- Thiểm Tây, hướng về phía tây bắc.
Một nghìn cây số, mười ba tiếng lái xe, hành trình dài và cô độc. Không có bạn bè nói cười bên cạnh, không có ai đổi tay lái với anh, cũng không có người yêu gọi điện hỏi han.
Anh lặng lẽ suốt đường đi, điện thoại cũng im lìm không rung lên một lần.
Đến Tây An đã gần nửa đêm. Khi anh tìm được khách sạn thì Đại Đường Bất Dạ Thành* cũng đã chìm vào giấc ngủ. Anh đun nước, pha một tô mì gói rồi ăn ngấu nghiến.
Rửa mặt xong, Lục Trì nằm phịch xuống giường, lại theo thói quen mở khung chat với Chu Yến Lễ. Nhưng chưa kịp lướt, anh bỗng thấy phía trên khung chat hiện lên dòng chữ: "Đối phương đang nhập..."
Lục Trì nghẹn thở, bật người ngồi dậy, nhìn chằm chằm màn hình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!