Chương 20: Yêu đến bây giờ... thấy cũng chẳng còn ý nghĩa gì

Rời khỏi bệnh viện, Lục Trì không dám về nhà ngay. Anh ghé đại vào một quán ăn nhỏ, mở menu ra nhìn mấy tấm hình sặc sỡ mà chỉ thấy dạ dày cuộn lên. Anh gọi bừa hai món thanh đạm, cố ăn được vài miếng rồi lại lái xe về nhà, chậm rãi như kéo dài thời gian.

Anh vòng vèo mấy con đường, tới nhà thì đã hai giờ chiều. Lúc đó Chu Yến Lễ đang làm việc trong phòng, nghe tiếng anh về liền gập laptop lại, đi ra phòng khách hỏi:

"Dạo này Lý Thắng thế nào rồi? Cậu ấy có con chưa?"

Lục Trì phản ứng chậm một nhịp, ngạc nhiên "Hả?" rồi hỏi lại:

"Gì cơ?"

Chu Yến Lễ cười nhẹ:

"Không có gì. Anh nhớ em nói trưa nay đi ăn với Lý Thắng nên hỏi thử thôi."

Biểu cảm trên mặt Lục Trì hơi gượng. Anh im một lát rồi nói qua loa:

"Em không hỏi chuyện đó."

Nói xong, anh liếc Chu Yến Lễ một cái, có chút chột dạ. May mà Chu Yến Lễ vẫn bình thường, chỉ gật đầu rồi bảo:

"Em nghỉ một chút đi, anh còn chút việc phải xử lý."

Vừa nói xong, Chu Yến Lễ đã quay lại phòng làm việc. Nhà yên tĩnh, cửa phòng lại không đóng, Lục Trì nhanh chóng nghe thấy tiếng gõ bàn phím đều đều. Chu Yến Lễ bận đến mức chẳng nhận ra lời nói dối trong miệng người yêu.

Nghe tiếng gõ lúc có lúc không, Lục Trì thở phào nhẹ đi một chút. Nhưng chỉ một lúc sau, trong lòng lại dâng lên một cảm giác hụt hẫng mơ hồ. Nó kéo dài, lẩn quẩn trong tim, mà anh lại chẳng nắm được rõ ràng.

Anh ngồi trên sofa, suy nghĩ cứ trôi đi đâu đó. Đến lúc hoàn hồn thì đã là chiều tối.

Lục Trì bước ra ban công. Ngoài cửa sổ, hoàng hôn đốt cháy cả biển mây, cuộn lên như lửa, thiêu rụi đất trời mùa thu, và cũng như đang thiêu đốt chính trái tim anh. Có một khoảnh khắc, anh thật sự muốn móc tim mình ra, hỏi thẳng nó rốt cuộc đang nghĩ cái gì.

Rõ ràng mọi thứ đều ổn. Chu Yến Lễ cũng ngày càng tốt hơn. Vậy tại sao anh lại càng lúc càng đau, càng lúc càng khó chịu?

Anh đứng nhìn trời một lúc. Nhưng cảnh đẹp đến đâu cũng không thắng nổi thứ nghẹn ứ tích lại trong người. Khi sắc đỏ nơi chân trời dần tắt, anh quay lại phòng khách, lúc này mới thấy Chu Yến Lễ đang ngồi trên sofa nhìn anh.

Lục Trì bỗng nhiên luống cuống. Anh kéo khóe miệng, cố cười gượng, còn chưa kịp nói gì thì thấy Chu Yến Lễ đưa tay ra như muốn chạm vào má anh.

Không hiểu sao, Lục Trì lại vô thức lùi nửa bước. Ngay sau đó anh mới tỉnh lại, nhỏ giọng giải thích:

"Em quên tắm... đừng chạm em, sợ anh thấy khó chịu."

Chu Yến Lễ khựng lại một chút, rồi bước tới nửa bước. Cuối cùng, bàn tay có lớp chai mỏng của cậu vẫn đặt lên má Lục Trì. Cậu khẽ lắc đầu:

"Anh muốn chạm vào em. Ngay bây giờ."

Hơi thở Lục Trì như ngừng lại một giây. Anh cẩn thận quan sát nét mặt Chu Yến Lễ, thấy hắn không hề có vẻ khó chịu hay ghét bỏ thì mới yên tâm. Anh cười nhẹ:

"Anh... dạo này thật sự khá hơn nhiều rồi đấy."

Chu Yến Lễ gật đầu, nói khẽ:

"Anh sẽ càng ngày càng tốt hơn. Nên em cũng phải bớt lo đi."

Lục Trì cong môi cười. Lần này không còn là nụ cười gượng ép như lúc trước. Nghe Chu Yến Lễ nói vậy, anh thật sự thấy vui. Anh tin hắn sẽ ngày càng ổn, và anh cũng nhìn thấy sự chuyển biến rõ ràng.

Anh đáng lẽ phải hài lòng.

Gió bấc thổi qua, kéo mùa thu đi. Những ngày mát mẻ dễ chịu nhanh chóng biến mất. Người ta thay áo mỏng bằng áo dày, chờ mùa đông tới.

Từ mùa hè đến giờ, Chu Yến Lễ gần như bận không ngừng nghỉ. Nhất là sang thu, hắn gần như chẳng rảnh một chút nào. Tiệc tùng nối tiếp tiệc tùng, họp hành kín từ sáng tới tối.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!