Chương 2: Anh chỉ có thể bao dung

Tim Lục Trì khẽ run lên theo giọng nói của Chu Yến Lễ. Anh thu tay lại, đặt lên vô lăng, theo phản xạ xoa nhẹ các đầu ngón tay, lập tức phủ nhận lời đối phương:

"Em có gì không vui đâu?"

Nói xong, anh khẽ cười, giả vờ thoải mái liếc nhìn Chu Yến Lễ một cái.

Chu Yến Lễ khẽ cụp mắt xuống.

Ánh đèn neon ngoài cửa sổ xe lúc sáng lúc tối, hắt lên gương mặt nghiêng của Lục Trì, khi rõ khi mờ.

Ở bên nhau từng ấy năm, Chu Yến Lễ quá hiểu Lục Trì. Hắn không để tâm đến lời phủ nhận kia, bởi trong lòng đã nắm rõ cảm xúc của người trước mặt.

Im lặng một lúc, Chu Yến Lễ lên tiếng. Hắn vốn không phải người thích ép hỏi người khác, huống chi đối diện là người mình yêu. Giọng anh chậm lại, dịu hơn:

"Có thể nói cho anh biết vì sao không?"

Lục Trì sững người. Trong lòng anh tự giễu, cảm xúc của mình trước mặt Chu Yến Lễ chưa bao giờ có chỗ trốn. Lúc nào đối phương cũng phát hiện ra những thay đổi ấy sớm hơn cả anh.

Chu Yến Lễ ngẩng đầu, ánh mắt dừng lại trên gương mặt thanh tú, dịu dàng của Lục Trì.

"Lục Trì, nói cho anh biết đi. Vì sao?"

Ánh nhìn ấy nghiêm túc đến mức như thể trong mắt hắn, trong cả thế giới của hắn, từ đầu đến cuối chỉ có một mình Lục Trì.

Suốt một năm nay, Lục Trì nhận ra bản thân nhiều lúc đã không dám đối diện với ánh nhìn như thế nữa.

Trước câu hỏi của Chu Yến Lễ, anh không biết trả lời ra sao. Khóe môi mím lại, giữa mày khẽ nhíu, anh chỉ nhìn thẳng con đường phía trước, máy móc lái xe.

Không chỉ là không biết trả lời thế nào, mà đến chính bản thân Lục Trì cũng chẳng rõ rốt cuộc những ngày này mình đang rối rắm điều gì. Rõ ràng anh không nên như vậy. Rõ ràng giữa họ mọi thứ vẫn ổn, hoặc ít nhất, đáng lẽ phải ổn.

Thấy anh không muốn nói, Chu Yến Lễ không ép nữa. Hắn nới lỏng cà vạt, tựa vào ghế, nghiêng đầu nhìn người yêu. Lục Trì không nhìn lại, chỉ liếc trộm hắn vài lần bằng khóe mắt.

Tư thế lúc này của Chu Yến Lễ trông rất thoải mái, cả người toát lên cảm giác thư thả, bình thản, khiến Lục Trì cũng thấy nhẹ nhõm hơn đôi chút.

Vừa về đến nhà, mới bước qua cửa, Lục Trì đã bị Chu Yến Lễ ôm chặt. Ngửi thấy mùi quen thuộc, cảm xúc căng thẳng trong anh lập tức tan ra. Anh vùi đầu vào vai đối phương, vòng tay ôm lấy thân hình rắn chắc ấy.

"Em sợ rồi à?"

Chu Yến Lễ nhẹ nhàng vuốt lưng Lục Trì, giống hệt những gì Lục Trì đã từng làm với hắn vô số lần.

Không cần nói rõ, Lục Trì cũng biết hắnđang nói về chuyện va chạm xe ban nãy. Anh cười, lắc đầu, hôn nhẹ lên khóe môi Chu Yến Lễ, giọng mềm đi:

"Chỉ là quẹt xe nhẹ thôi. Giờ cao điểm trong thành phố thì chạy nhanh được bao nhiêu chứ? Không sao đâu."

Chu Yến Lễ "ừm" một tiếng, một lúc sau lại nói thêm, giọng có phần bực bội:

"Sao lại không sao. Lúc tiệc sắp tan, anh không liên lạc được với em, anh nhắn cho Phương Viên, cậu ấy bảo em gặp tai nạn xe. Lục Trì, lúc đó anh sợ đến rụng cả hồn. May mà cậu ấy nhắn tiếp là không nghiêm trọng, em không sao."

Trong lòng Lục Trì chua xót. Anh biết Chu Yến Lễ luôn rất kiêng kỵ những chuyện này, vội vỗ lưng đối phương, nhón chân cọ mũi mình vào mũi hắn:

"Đừng sợ, em không sao. Anh biết rồi mà, em lái xe lúc nào cũng cẩn thận."

Chu Yến Lễ không nói gì. Hắn hít sâu mùi trên người Lục Trì, hơi không hài lòng: "Em hút thuốc rồi."

Lục Trì cười một tiếng, lấy dép trong tủ giày, thay giày xong còn cẩn thận đặt hai đôi giày da vào đúng chỗ. Vừa tiện tay lau sàn, anh vừa nói: "Chỉ một điếu thôi, đừng căng thẳng vậy."

Ngôi nhà của họ sạch sẽ quá mức.

Sàn nhà bóng loáng phản chiếu rõ bóng người, phòng khách rộng rãi nhưng trống trải, chỉ có một ghế sofa da màu xám và một bàn trà. Không giấy ăn, không cốc nước, không bất kỳ đồ lặt vặt nào, thậm chí còn không có cả tivi. Tất cả đồ dùng sinh hoạt đều được xếp ngay ngắn trong tủ. Nhìn qua, gần như không thấy dấu vết của việc có người sinh sống.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!