Chương 19: Thừa nhận mình bệnh, có phải là phủ nhận tình yêu không?

Vu Diệp nhìn chằm chằm Lục Trì, thu hết biểu cảm không tự nhiên trên mặt anh vào mắt. Mãi đến khi Lục Trì cúi mắt cất đĩa vinyl đi rồi nói một tiếng "cảm ơn", Vu Diệp mới dời ánh nhìn. Anh ta nhướng mày, nói: "Không làm phiền nữa. Có dịp thì hai chúng ta cùng đi nghe họ diễn live nhé."

Lục Trì cười rất gượng, ngoài miệng vẫn đáp: "Ừ, nhất định rồi."

Sau khi Vu Diệp rời đi, Lục Trì chậm rãi ngồi lại xuống ghế. Anh đương nhiên hiểu rõ việc Vu Diệp tặng mình đĩa vinyl của ban nhạc Vân Mạn tuyệt đối không phải vì có ý tốt gì, cũng càng hiểu họ không thể nào trở thành những người bạn cùng đi xem ban nhạc diễn.

Giữa họ từ đầu đã tồn tại thứ mâu thuẫn và gượng gạo không thể nói rõ. Lẽ ra sáu năm trước đã nên xem nhau như người dưng, vậy mà lại bị số phận trêu đùa, hết trở thành đồng minh rồi lại thành đối thủ.

Lục Trì không biết Vu Diệp đã nói gì với Chu Yến Lễ, càng không hiểu vì sao Chu Yến Lễ lại ngồi nói chuyện riêng với Vu Diệp trong lounge. Trong lòng anh rối như tơ vò, đủ loại cảm xúc nghẹn lại trong ngực, gần như muốn trào ra nhưng lại không tìm được lối thoát.

Anh thở dài một hơi, tìm túi giấy bỏ đĩa vinyl vào. Đúng giờ ăn trưa, nhà ăn đông nghịt người, các quầy tự chọn bày đủ loại món, khay nọ sát khay kia. Rõ ràng có không ít món anh thích, nhưng hôm nay nhìn thấy lại chẳng có chút khẩu vị nào.

Lục Trì lấy hai phần món chay thanh đạm, nhưng vừa ăn một miếng đã thấy ngấy đến khó chịu, giống như có một cục mỡ lớn đè nặng trong lồng ngực. Anh cố nén cơn buồn nôn đang trào lên, đứng dậy đổ hết đồ ăn vào thùng rác.

Ra khỏi nhà ăn, Lục Trì hít sâu một hơi. Đang giữa thu, không khí mát lạnh tạm thời đè xuống sự bức bối trong lòng anh, những giọt mồ hôi li ti trên trán cũng dần tan đi. Không có tâm trạng làm việc, anh không vội về văn phòng mà đi một vòng quanh khuôn viên.

Hoa quế ven đường đã nở, mùi thơm ngọt ngào lan trong không khí. Dưới gốc cây có một con mèo tam thể, là do bộ phận hành chính của Vi Thụy cứu vào mùa hè. Giờ nó đã được triệt sản, tiêm phòng đầy đủ, mỗi ngày đều có người cho ăn đúng giờ, sớm không còn bộ dạng gầy gò lúc mới gặp.

Lục Trì ngồi xổm xuống, v**t v* bộ lông của nó. Con mèo không sợ người, còn chủ động lại gần, kêu "meo meo". Lòng anh mềm hẳn ra, xoa xoa đầu nó. Ngay sau đó con mèo lăn ra, để lộ cái bụng, trông rất thoải mái. Anh thuận tay xoa bụng nó, khẽ hỏi: "Có muốn theo anh về nhà không?"

Con mèo kêu vài tiếng, cũng chẳng biết là có hiểu hay không.

Nụ cười trên mặt Lục Trì chợt tắt. Anh thở dài: "Xin lỗi nhé, anh quên mất rồi. Trong nhà còn có người, không nuôi được thú cưng."

Anh nhìn con mèo thêm một lúc, rồi đứng dậy. Hứng thú bỗng dưng biến mất, anh quay thẳng về tòa nhà văn phòng.

Khi trở lại văn phòng, Lục Trì phát hiện Phương Viên đã ăn xong, đang nằm bò trên bàn xem video. Thấy anh về, Phương Viên ngẩng đầu nhìn một cái rồi buột miệng nói: "Anh Lục, sắc mặt anh tệ vậy? Có phải không khỏe không?"

Lục Trì ngẩn ra: "Có à?"

Phương Viên gật đầu rất mạnh: "Có, rất có luôn." Nói rồi cậu ta lấy điện thoại, bật camera trước, đưa thẳng đến trước mặt Lục Trì, như thể đang nói: không tin thì tự nhìn đi.

Lục Trì bật cười, bất đắc dĩ liếc nhìn màn hình, nhưng vừa nhìn thấy chính mình trong camera trước thì giật mình. Anh vội úp điện thoại xuống bàn, một lúc sau mới sờ mũi cười nói: "Đúng là vậy thật."

Gần đến giờ tan làm, Lục Trì nhận được tin nhắn của Chu Yến Lễ, nói tối nay sẽ cùng Vu Diệp tham gia một bữa tiệc. Lục Trì nhìn dòng chữ trên màn hình, sững người khoảng ba giây. Cuối cùng anh không hỏi có cần mình đi cùng không, chỉ nói: "Được. Em đưa hai người đi, xong rồi cùng về nhà."

Chỉ chưa đầy nửa giây, Chu Yến Lễ đã trả lời rằng không cần phiền, để Phương Viên đưa đón cũng được.

Lục Trì nhíu mày. Bao nhiêu năm nay, hễ Chu Yến Lễ có tiệc tùng thì hoặc là anh đi cùng, hoặc là anh đưa đón. Họ luôn như vậy. Vậy mà lần này, tại sao Chu Yến Lễ lại từ chối?

Anh xoa đầu ngón tay, nhắn lại: "Phiền gì chứ? Từ trước tới giờ chẳng phải vẫn vậy sao?"

Dòng chữ "đối phương đang nhập..." hiện lên rồi tắt, rồi lại hiện, rõ ràng Chu Yến Lễ đang cố tìm lời để từ chối khéo. Lục Trì đột nhiên thấy rất chán. Anh khóa màn hình, ném chìa khóa Bentley cho Phương Viên: "Phương Viên, xin lỗi nhé, tối nay làm thêm chút, đưa anh Chu một chuyến."

Nói xong, anh cầm túi giấy trên bàn, đi thẳng ra ngoài.

Phương Viên bắt được chìa khóa, đáp một tiếng "ok", rồi tiện miệng nói thêm: "Anh Lục về sớm nghỉ ngơi đi. Không khỏe thì đi bệnh viện, đừng cố chịu."

Trên đường xe cộ đông nghịt, kẹt cứng. Lục Trì một tay nắm vô lăng, tay kia không ngừng xoa thái dương, cố chống lại cơn đau đầu nhói lên.

Về đến nhà, anh chẳng có tâm trạng nấu ăn. Trước tiên nhét đĩa vinyl Vu Diệp tặng vào tận đáy kệ sách, rồi tắm qua loa, ngã thẳng lên giường. Cả ngày anh chẳng làm gì nhiều, vậy mà mệt mỏi đến lạ, cũng không biết là vì lời khiêu khích của Vu Diệp, hay vì sự khác thường của Chu Yến Lễ.

Anh mở to mắt, thả trôi bản thân rất lâu. Dần dần toàn thân mất hết sức lực, như thể trong một ngày đã đánh mất linh hồn, vừa tê liệt vừa mờ mịt. Cơn đau âm ỉ lan từ đầu ra khắp người, bò dọc từng khúc xương, từng đường gân.

Cảm giác này rất xa lạ, giống như cơ thể này đột nhiên không còn thuộc về anh nữa. Điều này không bình thường. Lục Trì không phải người giỏi tự lừa mình, chỉ là anh không biết phải đối diện với rắc rối đột ngột này thế nào.

Nghĩ một lúc, anh thở dài, như chấp nhận số phận, mở điện thoại. Anh thấy Chu Yến Lễ gửi liên tiếp mấy tin nhắn, nhưng lại không có tâm trạng mở ra, cũng không gọi lại. Thay vào đó, anh vào tài khoản chính thức của bệnh viện hạng ba gần nhà, đặt lịch khám khoa tâm thần – tâm lý.

Đêm dần sâu, ý thức của Lục Trì ngày càng mơ hồ. Đang chuẩn bị chìm vào giấc ngủ, anh bỗng nghe thấy tiếng cửa đóng ngoài phòng khách. Anh giật mình tỉnh lại, ngồi bật dậy, hỏi ra ngoài: "Yến Lễ, anh về rồi à?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!