Tan làm, Lục Trì ăn qua loa ở căng tin rồi lái xe tới quán bar mà Khương Dật Minh đã chọn sẵn. Trên đường đi, anh gọi cho Chu Yến Lễ một cuộc, nhưng phía bên kia không bắt máy. Trong lòng anh cũng không có biến động gì, chỉ nghĩ là Chu Yến Lễ đang bận.
Khoảng mười phút sau, điện thoại "ting" một tiếng. Lục Trì tranh thủ lúc dừng đèn đỏ mở ra xem, là tin nhắn của Chu Yến Lễ, nói rằng hiện tại đang ăn tối cùng viện trưởng và các trưởng khoa của Bệnh viện Trường Nguyên, lát nữa sẽ gọi lại.
Lục Trì ngẩng đầu nhìn đèn đỏ, vội trả lời: Được, anh cứ lo việc trước đi. Cuối cùng anh còn thêm một câu: Tổng Giám đốc Khương rủ em đi uống rượu, xong rồi em gọi lại cho anh. Cho tới khi Lục Trì phải chờ qua hai lượt đèn đỏ, phía Chu Yến Lễ vẫn không hồi âm. Anh chuyển điện thoại sang chế độ dẫn đường, bám theo xe phía trước rồi chạy tiếp.
Quán bar mà Khương Dật Minh chọn rất yên tĩnh. Vừa bước vào đã thấy một người phụ nữ ngoài bốn mươi đang kéo cello, sau quầy bar là một chàng trai trẻ, gặp ai cũng mỉm cười có phần ngại ngùng. Trong quán có hơn chục phòng riêng nửa kín nửa hở, tính riêng tư rất cao.
Lục Trì tìm đến phòng mà Khương Dật Minh đã đặt, vén rèm bước vào thì thấy rượu đã được gọi sẵn. Vừa bắt tay, Lục Trì vừa cười nói: "Lâu rồi không gặp anh Khương. Dạo này em với Yến Lễ bận tới mức quay cuồng, nhất là Yến Lễ."
Hai người ngồi đối diện nhau. Dưới ánh đèn mờ, Lục Trì cảm nhận được ánh mắt của Khương Dật Minh cứ lướt qua lướt lại trên mặt mình. Anh vô thức l**m môi, trong lòng không rõ hôm nay Khương Dật Minh rốt cuộc gọi mình ra là có ý gì.
Ly whisky dưới ánh đèn vàng phản chiếu một vệt sáng. Lục Trì nâng ly uống một ngụm, rượu vừa vào miệng, mùi hắc như nhựa đường cháy đã xộc thẳng lên mũi, khiến anh bật cười: "Không nhiều người thích vị than bùn nặng thế này đâu, anh Khương vẫn đúng là trước sau như một."
Khương Dật Minh không đáp. Y đã quen uống loại này, tự nhiên không thấy cay gắt. Y uống cạn ly trong tay, rồi nghiêng người ra hiệu cho cậu bartender. Cậu trai kia có vẻ rất quen với Khương Dật Minh, thấy y ra hiệu liền rót thêm một ly Lagavulin mang tới bàn.
Lục Trì sững người, hỏi: "Anh uống bao nhiêu rồi?"
Khương Dật Minh cười cười. Ánh mắt y vẫn rất tỉnh táo, không giống người say. Y chỉ khẽ lắc ly thủy tinh, chiếc nhẫn cũ trên ngón áp út chạm vào thành ly phát ra tiếng va nhẹ.
Đinh, đinh.
Khương Dật Minh nhìn whisky màu hổ phách trong ly va vào đá, đột nhiên nói một câu chẳng đầu chẳng cuối: "Lục Trì, cậu là người rất tốt. Chỉ là chúng ta hiếm khi có cơ hội ngồi uống riêng với nhau."
Lục Trì bật cười gượng, nhất thời không biết nên đáp thế nào. Nghĩ một lúc, anh nói: "Chỉ cần anh Khương có thời gian thì lúc nào cũng có thể gọi em. Chỉ sợ anh bận quá, em không dám làm phiền."
Ánh mắt Khương Dật Minh mang ba phần trêu chọc, bảy phần dò xét. Y nhếch khóe miệng, nhìn thẳng vào mắt Lục Trì hỏi: "Thật không? Yến Lễ không vấn đề gì chứ?"
Lục Trì khựng lại. Ngay sau đó, anh nghe Khương Dật Minh nói: "Chứng rối loạn tâm thần của Yến Lễ nghiêm trọng như vậy, cậu thường xuyên ra ngoài tụ tập với bạn bè, không ảnh hưởng tới trạng thái của cậu ấy sao?"
Cơ thể Lục Trì cứng lại. Môi anh mấp máy, một lát sau mới nghiêm túc nói: "Anh Khương, tình trạng của Yến Lễ đã tốt hơn nhiều rồi. Thực ra ra ngoài anh ấy kiểm soát rất tốt..."
Chưa đợi Lục Trì nói xong, Khương Dật Minh đã cắt ngang: "Không không không, Lục Trì, đừng căng thẳng. Hôm nay hiếm lắm mới có dịp ngồi riêng với nhau, anh không muốn bàn chuyện công việc, cũng không phải nghi ngờ năng lực của Yến Lễ hay cách hai người quản lý Vi Thụy. Tối nay cậu cứ coi anh là một người bạn. Chúng ta chỉ nói chuyện bạn bè thôi."
Lục Trì nhất thời không đoán được ý đồ của Khương Dật Minh. Anh nặn ra một nụ cười, còn chưa kịp sắp xếp lời nói thì đã nghe Khương Dật Minh tiếp: "Anh cũng khá muốn trò chuyện với cậu. Có lẽ vì sắp tới sinh nhật bạn trai anh rồi."
Lục Trì khựng lại. Việc Khương Dật Minh đột ngột nhắc đến "bạn trai" khiến anh thả lỏng hơn một chút. Chỉ là quen biết Khương Dật Minh không phải ngày một ngày hai, nhưng anhchưa từng nghe y nhắc tới chuyện riêng tư.
Trong mắt Lục Trì, Khương Dật Minh luôn là một người rất khó nắm bắt, như thể không có quá khứ, cũng chẳng có cuộc sống. Bao năm qua, y đi lại giữa các thành phố, tìm kiếm, theo đuổi, nhưng lại không có phương hướng rõ ràng.
Lục Trì uống một ngụm rượu, để mặc mùi khói và than cháy nồng nặc lấp đầy khoang miệng. Anh không hiểu vì sao lại có người cố chấp với loại rượu này đến vậy.
"Anh chưa từng nói mình có bạn trai." Lục Trì nói.
Khương Dật Minh nhắm mắt, ngả người vào sofa. Giọng y khàn hẳn đi vì rượu mạnh. Một lúc lâu sau, y mới nói: "Vì bọn anh đã xa nhau rất nhiều năm rồi. Anh không tìm được cậu ấy."
Y im lặng gần nửa phút, rồi chậm rãi nói tiếp: "Mười bốn năm rồi. Anh thậm chí không biết bây giờ cậu ấy trông như thế nào."
Nghe vậy, Lục Trì hé miệng, vô số câu hỏi nghẹn lại nơi cổ họng, cuối cùng không thốt ra được, ngay cả lời an ủi cũng không biết bắt đầu từ đâu.
Khương Dật Minh vốn là người rất ôn hòa, làm việc không vội không gấp, dường như chưa bao giờ nóng nảy. Vì thế, dù kể lại chuyện như vậy, giọng y vẫn rất nhạt, như thể đã chấp nhận mười mấy năm tìm kiếm dài đằng đẵng và tuyệt vọng này từ lâu.
Rất lâu sau, Khương Dật Minh mở mắt, nhìn Lục Trì một hồi. Trong ánh mắt ấy dường như tràn đầy thương xót và buồn bã. Không hiểu vì sao, khi đối diện với ánh nhìn đó, Lục Trì lại thấy hơi chột dạ. Anh liên tục xoa đầu ngón tay, do dự một lát rồi nói: "Có lẽ..."
Khương Dật Minh không đợi anh nói xong lời an ủi, đã tự nói tiếp: "Cậu ấy không học đại học, sức khỏe cũng rất kém. Tôi có thể cảm nhận được, cậu ấy sống không tốt. Những năm nay, cậu ấy luôn sống không tốt."
Lục Trì mấp máy môi, không biết nên nói gì. Một lát sau, anh lại nghe Khương Dật Minh nói: "Giữa anh và cậu ấy giống như có một loại liên kết kỳ lạ. Anh biết cậu ấy vẫn còn sống trên đời này, nhưng sống rất tệ." Nói xong, y lại uống cạn ly rượu trong tay.
"Anh nằm mơ cũng muốn sớm tìm được cậu ấy."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!