Chương 99: Nhân sinh

"Chu Bân" sa sầm mặt mày, vừa nhấp cà phê vừa đưa mắt nhìn Nhiếp Thanh Châu trên ghế sô pha. Nhiếp Thanh Châu ngồi khoanh chân, chiếc máy tính đặt ngay trên đùi. Ánh mắt anh chăm chú dán vào màn hình, những ngón tay lướt thoăn thoắt trên bàn di chuột và bàn phím một cách thuần thục.

Rõ ràng đây là cơ thể của cậu ta, càng nhìn càng thấy thân quen, mà cũng càng nhìn lại càng thấy xa lạ.

Cậu ta từng mường tượng về tương lai của mình, có lẽ sẽ giống như đám đại ca của cậu ta, mặt mũi chân tay thêm vài vết sẹo, mình đồng da sắt, miệng phì phèo điếu thuốc đi nghênh ngang ngoài đường. Cậu ta chưa từng tưởng tượng có ngày mình sẽ trưởng thành với dáng vẻ này, trông hệt như… mấy tên mọt sách trong trường sau khi lớn, ra dáng tinh anh, lại có vẻ học thức đàng hoàng, chẳng giống một đứa trẻ thiếu thốn tình thương của cha mẹ lớn lên ngoài đường ngoài chợ như cậu ta chút nào.

Cứ thế nhìn Nhiếp Thanh Châu, những ký ức của chủ nhân cũ cơ thể này về anh lại bắt đầu ùa về trong tâm trí "Chu Bân".

Cậu ta từng thấy Nhiếp Thanh Châu trên một chương trình truyền hình. Anh là một nhà văn nổi tiếng, còn là… một cặp với Hạ Nghi?

Hạ Nghi? Là con bé lớp 10/1 lúc nào cũng trưng ra bộ mặt khó ưa nhưng đánh nhau cực giỏi đó ư? Giờ nó là ca sĩ, là nhà sản xuất âm nhạc, lại còn là ngôi sao quốc tế? Sao có thể chứ?

Chu Bân lắc đầu quầy quậy, không dám tin vào sự thật, như thể muốn quẳng cái nhận thức điên rồ này ra khỏi đầu. Cậu ta không thể tin nổi thế giới đã thay đổi đến mức này, thậm chí còn bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Mười năm trôi qua, biết bao biến cố đã xảy ra, thế giới này đã đảo lộn nghiêng trời lệch đất, còn cậu ta lúc này lại bơ vơ, chẳng thể nắm bắt được bất cứ thứ gì.

"Tôi… Ba mẹ tôi, và cả… cô tôi đâu?" Giữa cơn hoảng loạn ngày một dâng cao, Chu Bân lí nhí hỏi.

Một tay Nhiếp Thanh Châu vẫn không ngừng gõ phím, tay kia thong thả rút điện thoại trong túi ra, tìm vài tấm ảnh rồi đưa cho Chu Bân.

"Hiện tại họ đều rất ổn. Mấy năm trước ba cậu bị ung thư dạ dày, may mà chưa đến giai đoạn cuối, sau khi chữa trị thì giờ đã gần như bình phục hoàn toàn. Mẹ cậu vẫn luôn khỏe mạnh. Sau khi tốt nghiệp đại học tôi không để họ làm việc nặng nhọc nữa, nhưng ông bà cũng không quen ngồi không, nên giờ đang mở một cửa tiệm nho nhỏ bán đồ dùng lặt vặt ở Thường Xuyên."

Chu Bân đăm đăm nhìn vào tấm ảnh. Trước cổng một khu danh lam nào đó, hai ông bà lão tươi cười rạng rỡ, vòng tay ôm lấy Nhiếp Thanh Châu. Cậu ta mới chỉ ngủ một giấc tỉnh dậy mà họ đã già đi biết bao nhiêu, tóc mai đã điểm sương, gương mặt hằn đầy nếp nhăn, dáng người cũng đã còng xuống.

Cậu ta dùng cả hai tay nâng niu chiếc điện thoại, ngây người nhìn cha mẹ vừa thân quen lại vừa xa lạ.

Hóa ra… họ cũng có lúc mang nét mặt vui tươi và thanh thản đến thế. Hóa ra… họ vẫn sẽ ôm cậu ta vào lòng như vậy?

Nhiếp Thanh Châu giả mạo này mới chính là đứa con ưu tú, thông minh mà họ hằng mong muốn.

Làm cha mẹ của Nhiếp Thanh Châu giả hóa ra lại khiến họ hạnh phúc hơn vạn lần khi làm cha mẹ của Nhiếp Thanh Châu thật.

"Vậy còn khoản vay mua nhà…?"

"Tôi trả hết rồi. Ồ phải rồi, cô của cậu giờ là trưởng khối, giáo viên cốt cán của Thường Xuyên, một nhà giáo ưu tú có tiếng ở đó. Tính bà ấy vẫn nóng như lửa, em họ của cậu giờ cũng lớn rồi, suốt ngày cãi nhau với mẹ nó."

Chu Bân vụng về lướt mạnh màn hình thì thấy tấm ảnh Nhiếp Anh Hồng chụp cùng Nhiếp Thanh Châu trước cổng trường đại học. Mái tóc ngắn, cặp kính gọng dày, góc nào trông cũng ra dáng một cô giáo nghiêm khắc, người cũng đã già đi nhiều. Nhưng đầu bà ấy khẽ nghiêng về phía Nhiếp Thanh Châu, tay giơ lên tạo dáng chữ V, ẩn sau vẻ nghiêm nghị là niềm tự hào không sao che giấu.

Thì ra, mười năm đã thực sự trôi qua. Ba mẹ và cô của cậu ta hiện tại đều sống rất hạnh phúc.

Không có cậu ta, họ vẫn sống rất hạnh phúc.

Cậu ta đã khiến họ thất vọng đến nhường nào, đã cãi vã không biết bao nhiêu trận. Có lẽ, chính vì không có cậu ta nên họ mới có thể hạnh phúc.

Chu Bân lặng lẽ nhìn màn hình điện thoại rất lâu, chầm chậm lướt qua lướt lại hai tấm ảnh, như thể muốn khắc ghi từng nếp nhăn, từng biểu cảm nhỏ nhất trên gương mặt họ.

Đến khi Nhiếp Thanh Châu gập máy tính lại, quay đầu nhìn sang mới phát hiện đôi mắt Chu Bân đã đỏ hoe. Cậu ta cắn chặt răng, trông uất ức vô cùng, nước mắt cứ chực trào ra nhưng lại cố chấp không để rơi xuống, bàn tay siết chặt chiếc điện thoại.

"Họ… họ không phát hiện ra anh không phải là tôi sao?" Từng lời của cậu ta như thể phải gắng sức lắm mới chen ra được khỏi cổ họng.

"Họ cũng từng nghi ngờ, tôi cũng đã phải tốn không ít công sức để che giấu."

Chu Bân ngẩng phắt đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Nhiếp Thanh Châu. Cậu ta gầm lên: "Anh lừa ai thế? Anh và tôi không có một điểm nào giống nhau, sao họ có thể không nhận ra được chứ?"

Cậu ta khựng lại, sụt sịt mũi rồi cười gằn một tiếng đầy giễu cợt: "Nhận ra thì đã sao? Có thể dùng tôi để đổi lấy anh, chắc họ mừng đến phát điên rồi ấy chứ!"

Nhiếp Thanh Châu lặng lẽ nhìn Chu Bân một lúc rồi rút chiếc điện thoại khỏi tay cậu ta, xoay xoay trong lòng bàn tay.

"Mẹ cậu đã từng nghi ngờ tôi bị trúng tà, nhưng cậu cũng biết đấy, họ hiếm khi về nhà nên cũng không nghĩ ngợi được nhiều. Nếu tôi nói cho họ biết sự thật, có lẽ sẽ bị đưa vào bệnh viện tâm thần mất. Ngay cả bây giờ, mối quan hệ giữa tôi và họ cũng không thật sự thân thiết. Ngoài cái vỏ bọc của một "người con trai ưu tú và chu đáo", họ chẳng thực sự thấu hiểu tôi."

Nhiếp Thanh Châu cười cười rồi nói: "Cậu thử nghĩ mà xem, thực ra với tư cách là chủ nhân cũ của cơ thể này, tôi của năm hai mươi sáu tuổi cũng giống hệt như vậy. Đối với cha mẹ tôi lúc này, có lẽ tôi cũng chỉ là một cái mác "ưu tú" mà thôi. Họ không hiểu tôi, cũng chẳng muốn hiểu, chỉ muốn tôi đi theo con đường mà họ cho là đúng đắn. Ước nguyện của cậu là trở thành một người như tôi, nhưng bản thân tôi cũng đâu có hạnh phúc."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!