Chương 98: Hoán đổi

Hạ Nghi cuộn mình trên ghế sô pha, vầng trán tựa vào ô cửa kính sát đất khổng lồ của khách sạn. Trong phòng không bật đèn, đồng hồ vừa điểm qua mốc không giờ, ánh đèn đô thị cũng đã lác đác thưa dần, để lại một vầng trăng sáng treo mình giữa rừng bê tông cốt thép.

Chiếc điện thoại đặt trên bàn trà, tai cô đeo tai nghe bluetooth. Tấm lưng vốn căng cứng của cô dần thả lỏng, cô khẽ thì thầm: "Thật sự kết thúc rồi…"

Vòng lặp định mệnh nghiệt ngã đã chấm dứt, ngày này cuối cùng cũng đã đến như cô hằng mong đợi.

"Hạ Hạ, nếu anh thật sự biến mất thì em sẽ làm thế nào?" Giọng nói của Nhiếp Thanh Châu truyền đến từ tai nghe, ngữ điệu đã thả lỏng hơn rất nhiều, mang theo ý cười.

Mãi cho đến tận bây giờ, anh mới dám nói đùa với cô như vậy.

Ánh mắt Hạ Nghi hướng về màn hình điện thoại đang hắt ra ánh sáng yếu ớt, cô mím môi đáp khẽ: "Chuyến lưu diễn châu Á vẫn chưa kết thúc, vé cũng đã bán hết rồi, em phải hoàn thành tất cả các buổi concert."

Từ trong tai nghe vọng ra tiếng cười trầm ấm, dường như anh đã lường trước được điều đó: "Đúng là câu trả lời mang đậm phong cách Hạ Nghi."

Đây chính là lý do cô sắp xếp cho mình vô số công việc vào thời khắc này. Nếu có chuyện gì thật sự xảy ra, ít nhất cô sẽ không phải tận mắt chứng kiến. Cô vẫn còn công việc phải làm, còn trách nhiệm phải gánh vác, như thế thì ngày tháng rồi cũng sẽ tiếp tục trôi đi.

Giống như những năm tháng thiếu thời của cô, đợi đến khi cô bừng tỉnh, nỗi đau và bi thương đã giống như một cốc nước để nguội, không còn hợp thời, cũng chẳng thể làm bỏng tay được nữa.

Cô đã định dùng cách này để bản thân chấp nhận sự thật rằng anh đã rời đi.

Có lẽ tất cả mọi người trên thế gian này sẽ trách cô tàn nhẫn, duy chỉ có Nhiếp Thanh Châu sẽ mỉm cười và nói rằng đây mới đúng là câu trả lời mang phong cách của Hạ Nghi. Dường như ngay cả những góc cạnh gai góc nhất trong con người cô, anh cũng ôm trọn vào lòng mà yêu thương.

"Thanh Châu, bây giờ em đã có thể cho anh biết đáp án của mình." Hạ Nghi cúi đầu, hơi thở ấm nóng của cô phả một lớp sương mờ trên mặt kính lạnh băng.

"Em yêu anh, Nhiếp Thanh Châu."

Cô nói rành rọt từng chữ, vừa chắc nịch lại vừa ngây ngô như một đứa trẻ đang bập bẹ tập nói những lời đầu tiên.

Đầu dây bên kia im lặng trong giây lát, rồi anh dịu dàng cất lời: "Đây là lần đầu tiên anh được nghe ba tiếng "em yêu anh" từ em, nhưng thật ra anh vẫn luôn biết mà."

"Không, anh không biết đâu." Hạ Nghi lại phủ nhận lời anh.

Có lẽ anh đã biết được vài chuyện từ Bonnie, nhưng đó mới chỉ là một phần rất nhỏ.

Cô dừng lại một chút rồi chậm rãi nói: "Em đã đọc tất cả những email anh viết cho em trong suốt tám năm qua và đã trả lời từng email một, chỉ là chúng vẫn luôn nằm trong hộp thư nháp mà chưa từng được gửi đi. Bây giờ, em sẽ gửi tất cả cho anh. Anh có thể tìm một lúc nào đó để từ từ đọc, đọc xong hãy trả lời em."

"Anh có quyền được biết lúc em phát bệnh trông như thế nào, và em đã từng ôm giữ những tình cảm gì dành cho anh. Em đã đưa ra lựa chọn của mình rồi, bây giờ đến lượt anh lựa chọn."

Cô đã từng nói, đợi đến khi đi tới trạm cuối của thời gian, nếu có thể thì họ sẽ bắt đầu lại từ đầu. Cô đã bước ra bước đầu tiên của mình, còn bước tiếp theo của Nhiếp Thanh Châu, cô hy vọng anh sẽ chỉ bước đi sau khi đã biết tất cả về cô.

Nhiếp Thanh Châu ngẩn ngơ nhìn vào điện thoại, anh còn cần phải đưa ra lựa chọn gì nữa sao? Lựa chọn của anh chẳng phải đã quá rõ ràng và chưa từng thay đổi hay sao?

Anh rất muốn lập tức xem thử những năm qua Hạ Nghi đã viết gì cho mình, nhưng Giang Vũ Thiến lại không ngừng nhắn tin WeChat, thậm chí còn gọi điện tới.

"Anh ơi, mau lên đi, em sắp không giữ được cậu ta nữa rồi!"

Nhiếp Thanh Châu day day trán, đáp: "Tới ngay đây, tới ngay đây!"

Xem ra, anh phải giải quyết vấn đề của cậu thiếu niên mười sáu tuổi nổi loạn này trước đã.

Nhiếp Thanh Châu xuống xe, chạy một mạch lên lầu. Anh vừa đứng lại trước cánh cửa nhà quen thuộc mà xa lạ, còn chưa kịp cảm khái vật đổi sao dời thì cửa đã đột ngột bị kéo mở.

Cánh cửa được mở ra với một lực cực mạnh, suýt chút nữa đã đập Nhiếp Thanh Châu vào tường. Vẻ mặt của cậu trai đứng sau cánh cửa cũng vô cùng đáng sợ, cả khuôn mặt nhăn rúm lại, trông hung tợn như muốn ăn tươi nuốt sống người khác, hoàn toàn trái ngược với khí chất tao nhã của cậu ta.

Vừa nhìn thấy Nhiếp Thanh Châu, vẻ mặt cậu trai lập tức đông cứng lại. Cậu ta nhìn anh từ trên xuống dưới một lượt, đôi mắt trợn tròn như chuông đồng.

Không khí tĩnh lặng trong vài giây. Đèn trong hành lang vừa mới thay bóng, sáng đến lóa mắt, soi rõ mồn một gương mặt của hai người đang đứng đối diện.

Sắc mặt cậu trai trắng bệch, cậu ta giơ ngón tay lên chỉ: "Anh là ai? Anh là… không thể nào… Đây… đây không phải là tôi sao?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!