Khi tan tiết tự học buổi tối, Hạ Nghi không hề thấy bóng dáng Nhiếp Thanh Châu trong nhà xe vắng vẻ ấy.
Trong nhà xe chỉ có lác đác vài chiếc xe đạp, ánh đèn lay lắt, trông có chút hiu hắt.
Hạ Nghi ngẩn người một lúc rồi mới đi đến bên chiếc xe của mình, mở khóa dắt xe chầm chậm rời khỏi trường. Cô nghĩ, Nhiếp Thanh Châu rõ ràng đã hứa sẽ đợi mình, anh không phải là người sẽ thất hứa, nhưng tại sao lại không có ở đây nhỉ?
Mang theo nỗi băn khoăn ấy, chiếc xe của Hạ Nghi lăn bánh rời khỏi trường, cuốn theo một làn gió nhẹ. Xuân sang, Thường Xuyên dần tỏa ra hương thơm của muôn vàn loài hoa, quyện cùng mùi cây cối đâm chồi nảy lộc.
Trong những ngày Nhiếp Thanh Châu không ở đây, cô lại càng quen thuộc hơn với từng ngọn cỏ, gốc cây, từng ngôi nhà trên con đường này. Đi thêm ba mươi mét nữa, rẽ phải ở cuối đường, hai bên đường sẽ hiện ra những cây ngô đồng cao lớn, đang mùa nở những đóa hoa trắng tầng tầng lớp lớp, trông như những chùm mây trắng vắt vẻo trên cành.
Cô vừa nghĩ đến đây thì cũng vừa lúc rẽ qua ngã rẽ, hai bên đường quả nhiên là những hàng cây ngô đồng đang mùa trổ hoa, trải dài ngút tầm mắt, những cánh hoa cũng vì thế mà nhuốm một màu vàng dưới ánh đèn đường.
Khác với mọi khi, dưới ngọn đèn đường đầu tiên có một người đang đứng, bên cạnh là một chiếc xe đạp.
Hạ Nghi sững người, vội phanh xe lại.
Chàng trai với mái tóc ngắn gọn gàng trông rất thư sinh, mặc đồng phục xanh trắng, trên đầu còn vương lại hai cánh hoa. Anh không cười thì trông hơi dữ, nhưng hễ cười lên là lại dịu dàng hết mực. Anh bước về phía cô.
"Lúc trước ở trường có người thấy tôi đợi cậu ở nhà xe, nên hôm nay tôi đổi chỗ khác, đợi ở đây." Nhiếp Thanh Châu ngừng một lát, lộ vẻ hơi do dự và căng thẳng: "Cậu muốn nói gì với tôi thế? Xảy ra chuyện gì à?"
Hạ Nghi im lặng nhìn anh, đôi mắt đen láy của cô phản chiếu ánh đèn đường lấp lánh. Một lúc sau, cô lên tiếng: "Cậu từng nói… nếu có lúc nào tôi cần giúp đỡ thì phải nhớ tìm cậu."
Nhiếp Thanh Châu sững người, sắc mặt trở nên nghiêm túc. Anh quả quyết đáp: "Đúng vậy."
Cô cúi đầu, lấy điện thoại từ trong túi ra, mở một tin nhắn cho anh xem: "Vậy Chủ nhật này, cậu có thể đi cùng tôi đến gặp một người được không?"
Nhiếp Thanh Châu cúi đầu nhìn vào màn hình điện thoại của Hạ Nghi, ngờ vực hỏi: "Đây là ai?"
"Mẹ tôi." Hạ Nghi khẽ đáp, "Mẹ về Thường Xuyên rồi."
"… Cái gì?" Nhiếp Thanh Châu sửng sốt.
Họ dắt xe đạp, chầm chậm bước đi trên con đường về nhà. Tiếng sóng biển vẳng lại từ phía ven đường, mái tóc dài ngang vai của Hạ Nghi vì bị kẹp lại nên chẳng thể tự do tung bay trong gió.
Nhiếp Thanh Châu cẩn trọng hỏi: "Dì liên lạc với cậu khi nào vậy? Dì có nói gì không?"
"Tối hôm qua."
Ngừng một lát, Hạ Nghi mới nói: "Có một số lạ gọi cho tôi. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã khóc không ngừng, nói rằng muốn gặp tôi. Là giọng của mẹ."
"Chuyện này cậu đã nói với bà nội hay Tiểu Diên chưa?"
"Vẫn chưa."
Câu chuyện tạm dừng ở đó. Hai người lặng lẽ dắt xe lên con dốc dưới hàng cây ngô đồng, tựa như đang bước đi dưới một mái vòm kết bằng hoa trắng. Nhiếp Thanh Châu nén một tiếng thở dài, anh cất tiếng: "Cậu nghĩ… dì ấy muốn nói gì với cậu?"
Hạ Nghi lắc đầu.
"Cậu đang hơi lo lắng phải không?"
Hạ Nghi im lặng, không thừa nhận, cũng chẳng phủ nhận.
Nhiếp Thanh Châu muốn đưa tay lên xoa đầu cô, nhưng rồi lại rụt về. Anh dịu dàng nói: "Không sao đâu, có tôi đây rồi."
Vài ngày sau, Nhiếp Thanh Châu lần đầu tiên gặp mẹ của Hạ Nghi, nữ giáo viên xinh đẹp nhất toàn trường trong lời kể của cô anh, người mẹ đã từng nhẫn tâm bỏ lại Hạ Nghi và Hạ Diên để ra đi một mình, Tưởng Viên Viên.
Chỉ cần liếc qua là Nhiếp Thanh Châu đã nhận ra bà, nhờ vào tấm ảnh anh từng thấy trong điện thoại của Hạ Nghi. Bốn năm xa rời Thường Xuyên, dường như bà đã sống rất tốt, cả trang phục lẫn khí sắc đều toát lên vẻ sung túc.
Bà ngồi ở vị trí trong cùng cạnh cửa sổ của một quán Starbucks, mái tóc uốn lọn to màu nâu hạt dẻ buông dài đến tận lưng, khoác trên người một chiếc áo dạ màu trắng tinh được cắt may khéo léo. Bên tai điểm đôi bông tai ngọc trai, trên cổ tay là chiếc đồng hồ dây da màu đỏ mảnh mai, trông vô cùng xinh đẹp và khí chất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!