Chương 49: Chơi bóng rổ

Kết quả bài thi tháng được công bố, thành tích của Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi vẫn vững vàng chiếm một suất trong tốp ba toàn khối, nhưng cả hai đều bị tụt hạng nhẹ so với lần trước, thậm chí cả thành tích của Văn Chung cũng sa sút. Thế mà điểm trung bình của cả khối rõ ràng lại cao hơn, chuyện này thật khiến người ta không tài nào hiểu nổi.

Trịnh Bội Kỳ cảm thấy cả tháng nay tâm trạng của Hạ Nghi vốn đã không tốt rồi, đến ngày có kết quả xếp hạng, cô lại càng lơ đễnh một cách rõ rệt hiếm thấy. Cô nàng có chút lo lắng, không lẽ Hạ Nghi để tâm đến thành tích đến vậy sao? Trước giờ đâu có thấy.

"Hạ Nghi… Hạ Nghi! Hạ Nghi!" Trịnh Bội Kỳ gọi đến tiếng thứ ba, Hạ Nghi mới sực tỉnh nhìn sang cô bạn. Trịnh Bội Kỳ thở dài, dịu dàng an ủi: "Hạ Nghi à, không sao đâu, cậu tuy có tụt một chút xíu thôi nhưng vẫn giỏi lắm mà. Lần sau mình thi lại tốt hơn là được!"

Hạ Nghi im lặng, trong ánh mắt thoáng chút bối rối.

Trịnh Bội Kỳ cũng hoang mang theo: "Lẽ nào… không phải cậu buồn phiền vì chuyện điểm số?"

"Không phải."

"Thế thì vì chuyện gì chứ?"

Ánh mắt Hạ Nghi khẽ lóe lên rồi cô lắc đầu: "Không có gì đâu."

Trịnh Bội Kỳ nhìn cô một lúc lâu, đành bất lực thở dài thườn thượt: "Haizz, thôi được rồi. Giá mà tớ cũng được như Nhiếp Thanh Châu thì tốt biết mấy. Mỗi lần cậu chẳng cần nói tiếng nào, cậu ấy cũng đoán được cậu đang nghĩ gì. Cậu nói xem, có khi nào cậu ấy biết xem bói thật không nhỉ?"

Cô nàng ngừng một lát, rồi kéo lấy cánh tay Hạ Nghi. Giờ đây, Hạ Nghi đã hoàn toàn quen với những cử chỉ thân mật này của bạn mình.

Trịnh Bội Kỳ vừa lay lay tay cô vừa nói: "Hay là hôm nay chúng mình đi giải khuây đi. Trương Vũ Khôn vừa rủ tớ, nói là giờ nghỉ trưa nay lớp họ có trận bóng rổ với lớp 10/3, mời bọn mình đến xem đó! Cậu đừng lo, lúc nào cũng rất đông người đến xem đấu bóng. Bọn mình đến đó cứ trà trộn vào đám đông, ai mà biết mình đang nhìn ai cơ chứ? Với lại, cũng cả tháng trôi qua rồi, mấy người hay ngồi lê đôi mách trước đây chắc cũng im miệng hết rồi chứ."

Hạ Nghi không chống cự nổi sự lay lắc của cô bạn, đành gật đầu đồng ý.

Trưa hôm đó, sau khi ăn cơm xong, quả nhiên có rất đông người đang đổ về phía sân bóng rổ. Hạ Nghi và Trịnh Bội Kỳ cũng hòa vào dòng người, tìm một chỗ trên khán đài rồi ngồi xuống. Vừa yên vị, cô đã lập tức trông thấy Nhiếp Thanh Châu đang khởi động ở bên rìa sân.

Chủ yếu là vì giữa một đám con trai đang chơi bóng, vẻ ngoài của Nhiếp Thanh Châu quá đỗi nổi bật, thu hút mọi ánh nhìn.

Anh mặc đồng phục thi đấu màu trắng, áo số 30, cổ tay đeo băng bảo vệ cùng màu. Khi thực hiện động tác ép dẻo, cả người anh cúi rạp xuống, càng làm nổi bật lên đôi chân thon dài, những đường cơ bắp và gân xanh hiện lên rõ rệt. Gương mặt anh vốn đã rất điển trai, nhưng mỗi khi im lặng không nói chuyện với ai quả thật lại toát lên vẻ lạnh lùng và có chút gì đó lạnh lùng, khó gần.

Trương Vũ Khôn đã trông thấy Trịnh Bội Kỳ và Hạ Nghi trên khán đài. Cậu ta đi tới, vỗ nhẹ vào lưng Nhiếp Thanh Châu. Nhiếp Thanh Châu ngẩng đầu lên, men theo hướng tay của bạn và trông thấy Hạ Nghi.

Ngay khoảnh khắc ấy, vẻ mặt lạnh lùng sắc bén ban nãy của anh bỗng chốc biến đổi, anh trở nên hoang mang, luống cuống, thậm chí còn có phần căng thẳng. Anh vô thức giơ tay lên định vẫy chào cô, nhưng giơ lên được nửa chừng lại cảm thấy có gì đó không ổn. Bàn tay đang lơ lửng giữa không trung bèn chuyển hướng, đưa ra sau gáy gãi gãi mái tóc mình.

Sau đó, anh dời mắt đi, quay lưng về phía hai cô gái.

"Thật tình, cho dù là muốn tránh dị nghị đi nữa, cũng đâu đến nỗi không thèm chào một tiếng chứ." Trịnh Bội Kỳ thở dài đầy tiếc nuối.

Hạ Nghi cũng lặng lẽ dời mắt đi, hướng ánh nhìn về quả bóng rổ trong tay trọng tài. Quả bóng được tung lên cao, đầu ngón tay của Nhiếp Thanh Châu nhanh chóng gạt bóng về phía đồng đội, anh đã giành được quyền tấn công cho hiệp đầu tiên.

Trước đây, mỗi khi có dịp, Trương Vũ Khôn lại tíu tít kể cho cô nghe Nhiếp Thanh Châu chơi bóng đẹp trai thế nào, kỹ thuật đỉnh cao ra sao. Thật ra cô chẳng hiểu gì về bóng rổ, nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ nhanh nhẹn và linh hoạt của anh trên sân, nhìn thấy vẻ mặt rạng rỡ hân hoan của anh khi đập tay ăn mừng cùng đồng đội sau mỗi cú ném vào rổ, lòng cô lại bất giác vui lây.

Cô chợt nhớ lại, mình từng hỏi Nhiếp Thanh Châu rằng, anh không hiểu gì về âm nhạc, tại sao lại thích những bản nhạc của cô đến thế.

Giờ đây, dường như cô đã có câu trả lời.

Trịnh Bội Kỳ đang xem say sưa, bỗng giật mình kêu lên: "Ối trời, họ nhờ tớ đi mua nước giúp! Tớ quên béng mất, trận đấu sắp kết thúc rồi."

Nói rồi cô nàng vội vàng đứng dậy, móc từ trong túi ra mấy chiếc thẻ ăn. Hạ Nghi tinh mắt nhìn thấy một tấm ảnh quen thuộc trên một trong những chiếc thẻ ấy.

Cô đưa tay về phía Trịnh Bội Kỳ: "Để tớ đi mua cho, cậu cứ xem tiếp đi."

Trịnh Bội Kỳ vốn đang lo lắng cho tình hình trên sân, nghe vậy liền mừng rỡ nói: "Tốt quá, tốt quá!"

Hạ Nghi cầm chiếc thẻ ăn ấy, bước từng bậc xuống khán đài, rồi men theo con đường phía sau sân thể dục đi về phía căng tin.

Đi được một quãng, bước chân cô chậm dần, cô rút tấm thẻ ăn từ trong túi ra, cúi đầu lặng ngắm.

Chàng thiếu niên trong tấm ảnh trên thẻ mỉm cười thật hiền hòa. Mỗi khi cười, trông anh không còn vẻ lạnh lùng hay khó gần nữa. Tấm ảnh này có lẽ được chụp sau lễ Quốc khánh năm ngoái. Tóc anh lúc ấy vừa mới nhuộm lại, nên vẫn chưa phải là màu đen tuyền mà ánh lên một sắc nâu trà dìu dịu, tựa như màu mắt của anh vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!