Chương 47: Nhận rõ

Nhiếp Thanh Châu tỉ mỉ hồi tưởng lại, sự khác thường trong lòng anh vốn đã có dấu hiệu từ sớm. Và những dấu hiệu ấy đã lần lượt hiện rõ trong đêm bão tuyết khi bà Hạ và Hạ Nghi cãi vã.

Khi anh tỉnh dậy trên chiếc ghế dài ở bệnh viện, kim đồng hồ trên bức tường đối diện chỉ hai rưỡi sáng. Đèn đỏ của phòng phẫu thuật vẫn sáng, anh cũng chỉ mới chợp mắt được một tiếng đồng hồ. Vì tư thế ngủ mà nửa người anh đã tê rần, anh cố sức xoay người lại, và ngay lập tức trông thấy tay mình và tay Hạ Nghi đang đan vào nhau.

Cả người cô cùng nửa cái đầu đều rúc trong tấm chăn mỏng, mắt cô nhắm nghiền, hơi thở đều đặn, giấc ngủ trông thật an yên.

Bàn tay cô vừa nhợt nhạt lại mảnh mai, dịu dàng đan vào bàn tay đã tê rần của anh.

Nhiếp Thanh Châu sững sờ. Dòng máu trong người như bừng tỉnh, cuồn cuộn đổ về, xua tan cảm giác tê dại từ cánh tay lan đến tận đầu ngón tay. Cơn tê buốt rút đi đến đâu, hơi nóng lại bừng lên đến đó, tựa như có ai đã trộn kẹo nổ vào máu của anh, một cảm giác tê ngứa lan ra, ngọt ngào đến kinh ngạc.

Trong quá trình cơn tê dần tan biến, anh cũng từ từ cảm nhận được bàn tay đang nằm trong tay mình. Bàn tay ấy vô cùng ấm áp, mềm mại và khô ráo, chẳng dùng chút sức nào, tựa như một sợi dây leo cứ thế dịu dàng quấn lấy những ngón tay anh.

Dường như cô mơ thấy điều gì, những ngón tay bỗng siết lại, sợi dây leo lập tức quấn chặt lấy tay anh.

Nhiếp Thanh Châu như bừng tỉnh khỏi cơn mơ. Anh dời mắt đi, đợi đến khi lực tay cô lơi lỏng dần, anh mới nhẹ nhàng rút tay mình ra.

Cửa phòng phẫu thuật mở ra, anh vội bước tới xác nhận tình hình với bác sĩ. Sau khi thấy họ đẩy bà vào phòng bệnh nghỉ ngơi, anh liền hỏi mượn y tá một chiếc giường gấp. Anh nhẹ nhàng bế bổng Hạ Nghi lên, cô cuộn mình trong tấm chăn, trông như một chú mèo nhỏ ngoan ngoãn. Trên hành lang vắng lặng, anh ôm cô đi về phía phòng bệnh. Đầu cô tựa vào lồng ngực anh, mái tóc mềm mại thỉnh thoảng lại khẽ cọ vào cằm anh.

Anh thầm nghĩ, may mà lúc này Hạ Nghi đã ngủ say.

Nếu cô mà tỉnh dậy, nhất định sẽ nghe thấy nhịp tim đang hoảng loạn của anh.

Dù là vậy, Nhiếp Thanh Châu vẫn cảm thấy mình còn cứu vãn được. Có lẽ chỉ là do thiên thời địa lợi nhân hòa, do thời điểm và không khí tác động, khiến anh nảy sinh những ảo giác không nên có mà thôi.

Có lẽ đó chỉ là một loại cảm giác trách nhiệm, một h*m m**n được che chở cho cô.

Vừa hay mấy ngày sau đó Hạ Nghi bận rộn chăm sóc bà, còn anh phải đến trường, thời gian hai người ở bên nhau tự nhiên cũng ít đi. Nhiếp Thanh Châu phát hiện ra dường như mình đã trở lại bình thường, ngay cả khi bị Trương Vũ Khôn và Lại Ninh trêu chọc chuyện của anh và Hạ Nghi, anh cũng có thể giữ được lòng bình lặng như nước.

Xem ra đúng là ảo giác thật rồi.

Nhưng một khi trở lại bình thường, cái tính hay lo của anh lại trỗi dậy, anh lại bắt đầu không yên lòng về Hạ Nghi. Buổi chiều tan học, anh nghĩ thế nào cũng không yên tâm, bèn canh đúng giờ, đạp xe về nhà Hạ Nghi xem sao.

Rồi ngay khi sắp đến nơi, anh nhận được tin nhắn của cô.

Dù tin nhắn chẳng có lấy một từ ngữ biểu cảm nào, giọng điệu bình thản và tự nhiên, nhưng anh lại có cảm giác khó tả rằng Hạ Nghi chắc chắn đang rất vui nên mới không chờ được như thế.

Lòng vui như mở hội, anh dồn hết sức đạp một mạch về đến tận cửa. Ngay khoảnh khắc nhìn thấy đôi mắt trong veo lấp lánh của Hạ Nghi, anh đã quên hết tất cả mà ôm chầm lấy cô. Anh lại bắt đầu không bình thường nữa rồi.

Khi Hạ Nghi thốt ra câu "Cậu thích tôi", sự bất thường trong anh đã lên đến đỉnh điểm. Anh nhớ đến đôi mắt cô trong đêm tuyết, nhớ đến những ngón tay cô trong lòng bàn tay mình, nhớ đến hơi ấm của cô khi tựa vào lồng ngực anh, thậm chí còn ngược dòng ký ức trở về tận đêm giao thừa, khi cô đứng dưới ban công nói với anh lời thoại của Romeo và Juliet.

Tất cả những khoảnh khắc đã từng khẽ khuấy động lòng anh bỗng trở nên rõ mồn một. Anh vừa kinh ngạc vừa hoảng loạn, như thể có một bí mật nào đó vừa bị chọc thủng, và theo phản xạ, anh ra sức chối bỏ.

Nhiếp Thanh Châu tự nhủ phải tránh xa Hạ Nghi hơn một chút, anh cần phải bình tĩnh lại để trở về con người của trước đây. Anh đã là người trưởng thành, không còn là một cậu trai trẻ bồng bột, chưa trải sự đời, không biết phân nặng nhẹ nữa rồi.

Hạ Nghi nhỏ hơn anh tròn mười tuổi. Năm nay cô mới mười bảy, vẫn còn là một đứa trẻ vị thành niên.

Chắc anh điên rồi nên mới có cái ảo giác hoang đường này.

Mượn cớ tin đồn yêu sớm, anh đã thành công tìm được lý do để kéo dãn khoảng cách giữa mình và Hạ Nghi. Anh rút lui khỏi từng giao điểm mà trước đây anh đã cố tình tạo ra, khiến cuộc sống của hai người gần như trở thành hai đường thẳng song song.

Với khoảng cách này, cuối cùng anh cũng có thể thở phào một hơi, vun đắp củng cố thêm cho phòng tuyến tâm lý của mình, để đảm bảo rằng mình có thể tiêu diệt thứ tình cảm không nên xuất hiện này, để có thể trở về bên cạnh Hạ Nghi với một thân phận đúng đắn.

Anh thật sự muốn quay về. Anh muốn xóa bỏ đi rung động này, chính là để được quay về bên cô.

Anh vẫn muốn cùng cô đến trường mỗi sáng, cùng cô ăn trưa, cùng chạy bộ trong giờ thể dục, nghe cô đàn những bản nhạc do chính cô viết, rồi cùng cô đạp xe về nhà mỗi tối. Giống hệt như trước đây, anh đã quen với việc lo lắng cho cô rồi.

Chỉ là anh không chắc liệu có thể tách bạch được sự quan tâm này với rung động trong lòng hay không.

Khi không thấy Hạ Nghi ở vườn hoa nhỏ, nỗi lo lắng đã chiến thắng sự do dự. Anh tìm một lúc, quả nhiên thấy cô ở tầng bảy của tòa nhà thí nghiệm.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!